Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không được hoảng, không được hoảng, trong lòng Hiểu Nhu không ngừng cảnh báo chính mình. Cô bức bách mình phải bình tĩnh lại, chỉ cần thầy thả lỏng cảnh giác, chắc chắn cô sẽ có cơ hội chạy trốn!
Cảm nhận được thiếu nữ trong ngực không còn giãy giụa mạnh như trước nữa, Triệu Đình Hải rất vừa lòng hôn lên sườn mặt cô: “Đúng là nữ sinh ngoan của thầy, hôm nay thầy nhất định sẽ khiến em thoải mái.”
Nói xong, đầu lưỡi dày rộng mang theo nước miếng dính nhớp lại liếʍ láp gương mặt mềm mại của Hiểu Nhu.
Hiểu Nhu cố nén cảm giác ghe tởm, bất động, lẳng lặng chờ đợi thời cơ chạy thoát. Nhưng vào lúc cô quyết định nhẫn nhịn nhất thời tranh thủ một đường sinh cơ, tên cầm thú Triệu Đình Hải đã không còn thỏa mãn với việc xoa vυ” hôn môi, tay ông ta chậm rãi đi về phía thánh địa thần bí nhất của thiếu nữ.
“Để thầy sờ xem tiểu tao bức có ướt hay không.”
Vào nháy mắt khi nghe được lời này, quyết tâm của Hiểu Nhu nảy sinh giao động mãnh liệt.
Không thể! Sao có thể! Hiểu Nhu thét chói tai trong lòng. Cô vốn đang cưỡng ép chính mình bình tĩnh lập tức lại hoảng loạn lên.
“Không muốn, không muốn, thả em ra!” Cảm giác mông bị lòng bàn tay rộng lớn sờ qua khiến Hiểu Nhu sởn tóc gáy. Cô như con cá đang hấp hối giãy giụa trong nồi.
Tựa như trời cao cũng không muốn nhìn thấy thiếu nữ như hoa như ngọc bị thầy giáo cầm thú chà đạp, vào lúc tuyệt vọng cô bộc phát ra sức lực vượt quá tưởng tượng của người thường, Hiểu Nhu thật sự chờ được một cơ hội chạy trốn!
Đột nhiên Hiểu Nhu tránh thoát được l*иg giam của thầy giáo cầm thú, vội vã nhân cơ hội bò dậy khỏi mặt đất, phóng thẳng về phía cửa kho thiết bị.
Đáng tiếc là Triệu Đình Hải đã có chấp niệm với Hiểu Nhu từ lâu, sao ông ta có thể để con vịt dâng tới miệng còn bay đi?
Chỉ thấy Triệu Đình Hải nhanh tay lẹ mắt bắt lấy cổ chân Hiểu Nhu. Hiểu Nhu bị vướng, trọng tâm mất cân bằng, cả người ngã mạnh về phía trước.
Cứ việc trên đất có đặt nệm, nhưng cú ngã mạnh như vậy vẫn khiến Hiểu Nhu đau tới chảy nước mắt, đầu óc ong ong.
Triệu Đình Hải biết Hiểu Nhu còn ôm suy nghĩ chay trốn, càng nắm chặt thời gian, phải hung ác trừng trị cô bé không nghe lời này.
“Vậy mà tiểu tao hóa còn muốn chạy! Thầy vốn muốn từ từ cắm em, cho em được thoải mái một chút, không nghĩ tới em lại không chờ đợi nổi muốn cho thầy nếm mùi vị dục tiên dục tử!”
Triệu Đình Hải bị phẫn nộ và tìиɧ ɖu͙© chiếm cứ đầu óc, cuối cùng cũng kéo bay lớp mặt nạ cuối cùng, hoàn toàn hóa thân thành ác ma khiến người sợ hãi.
Ông ta nhanh chóng lột quần của Hiểu Nhu ra, lộ cái mông trắng nõn, đôi tay tham lam mơn trớn mông thịt mềm mịn kia, chỉ cảm thấy trơn trượt như sờ lên tơ lụa.
Miếng bào ngư nhỏ màu mỡ nở nang còn đang dính sương, run rẩy nhè nhẹ, dụ dỗ người tiến lên tự mình nhấm nháp.
Triệu Đình Hải cũng thuận theo bản năng ôm lấy cặp mông của Hiểu Nhu, kề miệng sát vào, dán lên tiểu bào ngư khiến người ta thèm chết kia điên cuồng liếʍ láp, khiến Hiểu Nhu sợ tới độ kinh hoảng hét lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận