Chương 152

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 152

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Những ngày qua Sở Nguyệt cũng vì những điều này mà trăn trở, cô cảm thấy có lỗi với Thiệu Huy, nhưng dù sao cũng vẫn thấy quyết định này sẽ tốt cho cả hai.

Sở Nguyệt trót vì tham lam tình cảm của anh mà không mãnh liệt cự tuyệt được lần đó, để mọi chuyện đi đến mức này, giờ cô lại rời đi xoá hết mọi thứ như vậy.

Có thể cô hơi tuyệt tình, nhưng mà nhờ thế mà cuộc sống của Thiệu Huy có lẽ sẽ tốt. Sở Nguyệt thấy cuộc đời cô chẳng khác nào một mớ hỗn độn, kéo Thiệu Huy vào chỉ làm khổ anh thôi. Thiệu Huy tốt nhất vẫn nên là tìm kiếm một đối tượng khác phù hợp hơn. Anh xứng đáng được như vậy.

Sở Nguyệt đã nghĩ thế.

“Vậy những gì chúng ta từng có thì sao?”

Sở Nguyệt trầm mặc.

Một hồi lâu, sau cùng cô nói:

“Em sẽ coi nó như một kỉ niệm.”

Lúc này, nụ cười trên môi Thiệu Huy thật giễu cợt.

Sở Nguyệt cũng cảm thấy mình sắp không đứng thêm được nữa, thì Thiệu Huy lại day dứt hỏi cô: “Tại sao không phải là anh? Chẳng lẽ em không tin anh có thể mang lại được cho em cuộc sống hạnh phúc hơn là người chồng có thể phản bội em bất cứ lúc nào sao?”

Sở Nguyệt cứ nghẹn ứ trong cổ họng, cố gắng để nói:

“Em không tin ai hết Thiệu Huy… Nhưng ít nhất, anh ấy là bố của hai đứa trẻ. Dù thế nào thì con em cũng được sống đầy đủ mà không thiếu tình thương của bố mẹ… Bây giờ em chỉ nghĩ tới con mà thôi.”

Thiệu Huy gật gù.

“Vậy còn em thì sao?”

“Em thế nào cũng được.”

Sở Nguyệt ngẩng đầu lên, lúc này xe của A Dĩnh đã đi được một vòng trở lại đúng chỗ cũ để đợi.

Cô quay ra, trước khi đi, một lời cuối với Thiệu Huy.

“Em bây giờ không còn là cô bé lúc 18 tuổi nữa, Thiệu Huy. Quên em đi.”

Thiệu Huy nhìn bóng dáng người con gái bước đi trước mặt, khung trời xung quanh, tự nhiên buồn đến chết lặng.

Thiệu Huy vẫn đứng mất hồn ở đấy, trong khi Sở Nguyệt thì đã lên xe rời đi.

Ngồi trên xe, Sở Nguyệt cũng bần thần nhìn ra ngoài cửa sổ, dư âm lời nói của Thiệu Huy vẫn còn vang trong đầu cô.

“Thế còn em thì sao?”

Xe đi rất êm ả, Sở Nguyệt bị chìm trong trầm mặc mà không để ý bàn tay mình được A Dĩnh nắm chặt, cô ngước ra, A Dĩnh tỏ vẻ bao bọc đối với với cô.

Không biết cô có lựa chọn sai người không? Nhưng Sở Nguyệt cũng lấy lại tinh thần, quyết định gạt hết tất cả ưu phiền ra khỏi đầu, cố gắng nghĩ theo hướng tích cực.

Sở Nguyệt khoảng khắc đó tin mình làm đúng, để không phải làm khổ ai, cô sẽ không hối hận điều gì cả.

“Nhưng chị cũng cần sống hạnh phúc mà.” Lời cuối cùng của Sở Tiêu lại vang lên.

Sở Nguyệt liền rút tay về.

Sân bay đầu năm khá vắng vẻ, không cần phải xếp hàng gì cả. A Dĩnh để Sở Nguyệt và hai đứa trẻ ngồi ở ghế đợi, định một mình chạy vào làm thủ tục.

Bỗng nhiên Dĩnh An lại la lên đòi điện thoại của Dĩnh Nghệ đang chơi, Sở Nguyệt liền mắng con là không được làm thế. A Dĩnh ngại ồn ào liền đưa điện thoại của mình cho Dĩnh Nghệ, xong rồi trấn an Sở Nguyệt: “Không sao đâu. Để cho con chơi đi.”

A Dĩnh chạy đi, lúc này Sở Nguyệt mới ngồi thả lòng ngồi xuống thở một hơi, hai đứa trẻ đã có điện thoại để chơi nên không còn quấy phá gì nữa.

Sở Nguyệt nhìn dảo lướt một lượt, sân bay lúc này mới đông người hơn một phần, có vẻ hầu hết toàn là người trở về, ít người đi, một vài gia đình còn đi du lịch, hoặc một vài người đi tiễn thân nhân…

Sở Nguyệt thu mắt về.

Trong lúc đầu cô lúc này chỉ toàn bộn bề là nỗi lo toan về cuộc sống tiếp theo của mình, thì tiếng nói Dĩnh Nghệ cất lên, phá vỡ suy nghĩ của cô.

“Dạ, bố đang đi mua vé rồi. Cô là ai đấy ạ?”

Sở Nguyệt ngơ ngác quay ra, lại nghe Dĩnh Nghệ nói: “Bố mua vé để đưa con và mẹ về. Cô tìm bố có chuyện gì?”

“Ai vậy?” Sở Nguyệt dơ tay ra, Dĩnh Nghệ liền đưa lại điện thoại cho cô.

Là điện thoại của A Dĩnh, Sở Nguyệt nhìn trên màn hình là số lạ. Cô đưa nó áp lên má, sau một vài tiếng hỏi đối phương là người nào, thì phải một lúc sau mới có người lên tiếng.

“Cô quay lại sao?”

Sở Nguyệt rất nhạy bén, nghe được tiếng liền biết là người nào. A Dĩnh cũng thừa nhận với cô là đã chặn hết số liên lạc của cô ta, nên lúc này Sở Nguyệt rất bình tâm.

“Cô lấy số lạ để gọi sao? Không phải đã chặn rồi sao? Còn muốn gì nữa vậy?”

Cô cũng chính thức tuyên bố: ” Tôi quay lại rồi.”

Bên trong điện thoại ngưng một lúc, lại phát ra tiếng cười rất châm chọc.

Người phụ nữ đang nói chuyện với cô bên đầu giây cứ lẩm nhẩm gì đó, thậm chí còn chửi thề một tiếng: “Mẹ kiếp. Bảo sao gọi mãi không được.”

Sở Nguyệt chưa định hình được chuyện gì thì bên kia yêu cầu cuộc gọi video với mình. Cô lưỡng lự một lúc thì cũng nhấn chấp nhận tham gia.

Hình ảnh một cô gái tóc ngắn, khuôn mặt được trang điểm kĩ, khá sắc sảo, lại còn vô cùng điềm tĩnh nở nụ cười với cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận