Chương 154

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 154

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô muốn thấy cậu quỳ phục dưới chân mình.

Lúc này, Đường Thừa Duệ hỏi: “Cặp của cậu nặng không? Để tớ đeo giúp nhé?”

Dư Thanh Hoài đeo một chiếc balo hai quai, bên trong là tài liệu ôn tập. Đó là thói quen khi ra ngoài thời gian dài, để có thể tranh thủ thời gian để học.

Hoàn toàn không nặng chút nào, nếu Đường Thừa Duệ không nhắc, cô còn quên mình có đeo.

Nhưng cô lại cười, đáp: “Vậy thì làm phiền cậu nha.” Nói rồi tháo balo xuống, định đưa cho anh ấy.

Kết quả là giữa đường nhảy ra một tên Trình Giảo Kim, chính là Tống Kha đột nhiên nhào tới, giật phắt lấy cái balo, khí thế chẳng khác nào cướp ngân hàng, rồi đeo chéo lên người một cách cực kỳ hùng hổ.

Cậu nói: “Cái túi này để tôi đeo mới đúng, tôi còn đang học lớp 12 mà, để tôi xách cho.”

Nói như thể cậu đeo thì hợp lắm không bằng.

Cái balo của Dư Thanh Hoài là loại balo mềm đã dùng nhiều năm, góc túi đã bắt đầu sờn.

Tống Kha thì đang mặc một chiếc áo khoác cashmere màu đen sang xịn, trên người lại đeo cái balo cũ kỹ hồng chóe quê mùa nổi bật đến phát hoảng, trong lòng cậu ghét đến muốn nổ tung.

Mà chẳng trách ai được, cậu tự làm tự chịu. Trước đó cậu đã đặt hai cái balo mới cho Dư Thanh Hoài, còn một cái đang chuyển từ kho về. Cậu định chờ đủ rồi mới đưa cả hai cùng lúc, nên đến giờ vẫn chưa thay cho cô được.

Tự mình đào hố mà rơi vào. Thôi thì tối nay về đưa luôn cả hai cái cho xong.

Đường Thừa Duệ thì hoàn toàn không hiểu được hành vi của Tống Kha. Anh ấy chẳng hề liên tưởng đến chuyện Tống Kha đang ghen, đứng từ góc nhìn của anh ấy, thì Tống Kha chỉ là một cậu nam sinh lớp 12 đẹp trai có chút vấn đề tâm lý.

Nguyên nhân chính là trên bề mặt, Dư Thanh Hoài và Tống Kha hoàn toàn không có khả năng nảy sinh quan hệ nào khác ngoài quan hệ lao động.

Dư Thanh Hoài cũng không có bất kỳ phản ứng gì với việc Tống Kha giật lấy túi đeo hộ mình. Cô chỉ khẽ kéo tay áo Đường Thừa Duệ, ra hiệu đổi hướng đi.

Cũng may cô chỉ kéo nhẹ một cái rồi buông, chứ ánh mắt của Tống Kha suýt nữa thiêu rụi luôn chỗ cô vừa chạm vào.

Giữa chừng có một cô gái chặn Tống Kha lại, hỏi: “Anh đẹp trai ơi, có bạn gái chưa?”

Tống Kha bực bội đáp gọn: “Có rồi.”

Nói xong vừa ngẩng đầu, đã thấy Dư Thanh Hoài lại bị dòng người đẩy dạt sang tận đằng kia.

Cậu đành đeo cái balo hồng lòe loẹt chẳng ra sao, lầm lũi theo sau hai người, mắt nhìn thấy Dư Thanh Hoài cười rạng rỡ với cái tên đàn ông kia, nhưng dù là như vậy, cậu vẫn không rời đi vì giận.

Đường Thừa Duệ khiến cậu cảm thấy quá nhiều áp lực. Và dù trong lòng không chịu thừa nhận, Tống Kha vẫn không thể ngăn mình nghĩ, liệu Dư Thanh Hoài có phải thích kiểu đàn ông như thế không?

Cùng tuổi, biết quan tâm, ôn hòa chín chắn, có khí chất trưởng thành.

Tống Kha từng là người tự tin đến mức ngạo mạn, nhưng giờ phút này, cậu cảm thấy mình chẳng khác gì một con chuột ẩn nấp trong bóng tối, âm thầm nhìn trộm người ta ở ngoài ánh sáng, một con chuột bẩn thỉu, yếu thế, không dám bước ra khỏi hang.

Ra khỏi triển lãm, Dư Thanh Hoài cảm thấy buổi trưng bày rất ổn, và lần sau tuyệt đối không bao giờ quay lại nữa.

Hơn nữa cô còn lén liếc qua giá vé. Với từng ấy tiền, ra siêu thị là mua được hai túi to đồ ăn ngon lành rồi.

Cô phát hiện mình thực sự không có tế bào nghệ thuật nào cả. Cả buổi xem tranh chẳng được khai sáng gì, ngược lại chỉ thấy đói meo bụng.

Thế là cô quay sang nói với Đường Thừa Duệ rằng muốn ăn lẩu.

Đường Thừa Duệ tất nhiên chiều theo, hai người liền bàn nhau nên đi ăn ở đâu.

Chuyện trò tới đây thì Tống Kha không xen được câu nào. Trong ấn tượng của cậu, hình như cả đời chỉ mới ăn lẩu một hai lần.

Cậu ngồi đó, mặt mày đen như đít nồi, nhìn hai người đối diện đang rôm rả. Cậu nhận ra trạng thái của Dư Thanh Hoài khi đối mặt với Đường Thừa Duệ khác hẳn lúc ở cạnh mình.

Cô sẽ nói thẳng mình muốn gì, còn ở bên cậu thì hiếm khi như vậy.

Tống Kha đâu biết Đường Thừa Duệ là bạn cũ từ thời cấp hai của Dư Thanh Hoài. Khi đó, chính cô là người “che chở” cho Đường Thừa Duệ. Mối quan hệ từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tự nhiên sẽ gần gũi hơn người ngoài vài phần.

Chẳng mấy chốc, Dư Thanh Hoài đã quyết được một quán lẩu lâu năm. Nửa tiếng sau, ba người đã yên vị trong quán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận