Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chiêu Này Quá Mạo Hiểm
[Lấy bà làm lao mà ném đúng không?]
[Nếu không phải bà đây có cơ hội sống lại, bắt đầu lại lần nữa, bây giờ bà đây đã mẹ nó trở thành quỷ nước biết chưa! Quỷ nước!”
Bùi Du Xuyên: “…”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Hai người nhìn nhau, biểu cảm không hẹn mà cùng trở nên u ám, đi thẳng về phía Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở lại xách làn váy đi tới hành lang: [Mình phải dụ hung thủ giết người ra, nhất định phải đứng ở chỗ đó lần nữa, chờ tên hung thủ kia tới, mình lại tiêu diệt kẻ đó trong một cú.]
Bùi Du Xuyên và Vi Sinh Văn Trạm nhìn nhau, giữa mày đều hiện lên vẻ căng thẳng.
Chiêu này quá mạo hiểm.
Dù sao cô chỉ là một cô bé yếu ớt.
Kiều Sở Sở xách váy đi tới trước phòng nghỉ VIP.
Bên trong có gậy golf dùng để trang trí.
Cô cầm lên suy nghĩ một lát, kéo ngực lễ phục dạ hội rồi nhét vào.
Bùi Du Xuyên: “…”
Vi Sinh Văn Trạm: “…”
Kiều Sở Sở tiếp tục xách váy, đi ngang qua bảo vệ: “Anh có súng không? Cho tôi mượn.”
Bảo vệ da đen nhìn chằm chằm mặt Kiều Sở Sở chần chờ một lát, lấy một cây súng kích điện ra.
Anh ta biết vị này chính là khách VIP, vậy nên coi như thoải mái.
Kiều Sở Sở nhận lấy: “Cảm ơn.”
Cô xách váy đi về phía boong tàu, âm thầm cổ vũ bản thân.
[Kiếp trước mình dễ tin tiểu nhân, ngắm cảnh bị tiểu nhân đẩy xuống biển lạnh lẽo, kiếp này ngực mình giấu gậy golf, trong tay cầm súng kích điện, phải đòi lại hết tất cả những gì đã mất!]
[Mình! Chính là! Nữ vương!]
Bùi Du Xuyên: “…”
Vi Sinh Văn Trạm: “Em gái của cậu thật ra là đồ ngốc đúng không?”
Bùi Du Xuyên: “…”
Mà từ một góc bí mật gần đó, chỗ không ai chú ý, một thiếu niên tóc bạc lặng lẽ thò đầu ra, mặc trang phục nhân viên xám trắng, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào bóng lưng xách váy của Kiều Sở Sở.
Ánh mắt Vi Sinh Hoài Lăng lóe lên ý giết chóc
Ai cũng đừng hòng làm hại âm thanh của cậu.

Kiều Sở Sở xách váy đi tới boong tàu, nhìn mặt biển sóng gợn lăn tăn xa xa.
Bùi Du Xuyên và Vi Sinh Văn Trạm lặng lẽ leo lên boong tàu trên lầu, tìm một góc có thể nhìn thấy Kiều Sở Sở.
Vi Sinh Hoài Lăng nhanh nhẹn leo lên lan can, tìm một tư thế có thể giúp đỡ, cảnh giác quan sát xung quanh.
Vừa rồi cậu quan sát một vòng ngoại trừ anh cả và Bùi Du Xuyên lén lút đi theo sau lưng Kiều Sở Sở thì không còn người khác.
Lần này cậu tới đây là vì anh cả cố ý tiếp cận Kiều Sở Sở, cậu muốn tới xem anh cả làm gì, có ý định cướp Kiều Sở Sở hay không.
Kết quả cậu vừa lên chiếc thuyền này đã nghe thấy Kiều Sở Sở nói có người muốn giết cô.
May mà cậu đã tới.
Bùi Du Xuyên và Vi Sinh Văn Trạm ở chung một chỗ, lén lén lút lút nhìn về phía bóng lưng của Kiều Sở Sở.
Bỗng nhiên Bùi Du Xuyên nghĩ tới điều gì, liếc mắt nhìn Vi Sinh Văn Trạm: “Không phải là anh không nghe được tiếng lòng của em ấy sao?”
Vi Sinh Văn Trạm mặt không đổi sắc nói: “Đến lúc này rồi, tôi cũng không cần nói dối nữa. Đương nhiên, nếu không phải nghe thấy có người muốn giết Kiều Sở Sở, tôi sẽ không thừa nhận.”
Bùi Du Xuyên: “Anh đúng là thành thật.”
Vi Sinh Văn Trạm hừ một tiếng, nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Không ngờ rằng trông cô ấy có vẻ nũng nịu yếu ớt, lúc gặp chuyện cảm xúc lại vô cùng ổn định. Tôi còn tưởng rằng Kiều Sở Sở bị đám người các cậu nuông chiều nhiều năm như vậy, có lẽ gặp chuyện chỉ biết khóc, sau đó tới tìm các cậu nhờ giúp đỡ.”
Bùi Du Xuyên im lặng không nói, nhìn Kiều Sở Sở dưới ánh trăng.
Cô xách váy, sắc mặt nặng nề mà đứng trên boong tàu, biểu cảm nghiêm túc như sắp lên chiến trường.
Bỗng nhiên trong lòng anh ấy vô cùng buồn phiền: “Kiều Sở Sở vẫn luôn là một người có tinh thần cốt lõi cực kỳ mạnh mẽ, rất nhiều chuyện em ấy đều sẽ tự xử lý, hình như đã quen rồi.”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn thiếu nữ dưới ánh trăng, thật sự khó tưởng tượng nổi: “Ví dụ như?”
Trong mắt Bùi Du Xuyên lóe lên đau lòng và yêu mến mà chính anh ấy cũng không phát hiện: “Sau khi cha mẹ tôi qua đời, cả nhà chúng tôi đều bị người trong trường bạo lực, con chó gặp chúng tôi cũng muốn bắt nạt chúng tôi. Lúc đó tuy rằng chúng tôi phản kháng nhưng hiệu quả không tốt, kết quả anh đoán xem Kiều Sở Sở đã làm gì?”
Vi Sinh Văn Trạm hỏi: “Làm gì?”
“Em ấy gom một đống phân chó, trộn chung với đất, đầy tràn cả một túi sách, hắt lên mặt đám người bạo lực học đường kia!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận