Chương 155

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 155

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một hồi lâu, bên trong vẫn không có người mở cửa, tâm hắn lại đau, đôi mắt hẹp dài mê người nhịn không được đã ướt, chân nâng lên bắt đầu phát điên đá vào cửa.

“Thịch thịch thịch ~ đông ~ đông ~ đông”

“Bạch Trục Nguyệt, em mau ra đây, ách ~ còn có ngươi, Mạc Thiếu Đình, ngươi con mẹ nó có giỏi thì lập tức lăn ra đây, Mạc Thiếu Đình, Bạch Trục Nguyệt, hai người các ngươi thật quá đáng…” Thời khắc này, hắn đã mất đi lý trí, một bên không màng đau đớn đá cửa, một bên hét to, gầm rú không ngừng, “Ách a~ mở cửa, mở cửa… Mau ra đây cho ta…”

Không biết là nguyên nhân gì, ngày hôm nay cửa phòng trở nên đặc biệt kiên cố, hắn đá đã lâu cũng không tổn hao gì.

Có lẽ là bị tiếng đập cửa cùng tiếng rống quấy rầy, trong chốc lát, Jack ở phòng bên cạnh mở cửa ra, nhìn đến Mạc Hoa Khôi đang đá cửa, không có biểu tình gì đến bên người hắn, “Làm sao vậy?”

“Jack, Trục Nguyệt cô ấy, cô ấy…” Mạc Hoa Khôi nhìn đến Jack, lúc này mới dừng động tác đá cửa, trong lòng cảm thấy vô cùng ủy khuất, lại có chút muốn khóc lên, lần đầu tiên cảm thấy chính mình không giống một người đàn ông.

“Trục Nguyệt cô ấy làm sao?” Khuôn mặt tuấn tú của Jack lập tức hiện ra một mạt lo lắng.

“Cô ấy ở bên trong, cùng, cùng, cùng ở chung với một người đàn ông khác.” Khóe miệng hắn giương giương, tựa khóc lại tựa cười, nói.

Ở cùng với một người đàn ông khác?

Nghe vậy, mặt Jack trong nháy mắt đen thui, mi nhíu nhíu, không nói hai lời nâng chân lên đá một cước vào cửa.

“Loảng xoảng ~”

Sức hắn tự nhiên không phải đồ chơi, một chân đã đá tan cánh cửa phòng kiên cố của Thu Tiểu Quân thành vài mảnh, rơi rớt tan tác trên mặt đất.

Thu Tiểu Quân canh thời gian vừa tốt, một khắc khi cửa bị đá tung, cô đã từ trên người Mạc Thiếu Đình đứng lên, cũng đã mặc xong quần áo, xoay đầu, không cho là đúng nhìn hai người đàn ông đứng ở cửa.

Ánh mắt Jack cực hảo, cái mũi, cũng thực nhanh nhạy.

Cửa bị đá tung, hắn thấy được sô pha hỗn độn kia, thấy được mặt cô cùng Mạc Thiếu Đình được thỏa mãn đến đỏ ửng, cũng ngửi thấy được rải rác trong không khí hương vị hoan ái.

Hắn thật cường đại, cả thân thể hay định lực, nhưng nghĩ đến cô thật sự vừa mới cùng Mạc Thiếu Đình hoan ái, trong lòng đột nhiên buồn rầu, mũi cũng hơi nghẹn, đôi mắt màu hổ phách nhìn đến cô, thật thất vọng.

Mạc Hoa Khôi không nghĩ tới Jack sẽ lợi hại như vậy, cư nhiên chỉ một chân là có thể đá văng ra cửa, cho nên ngẩn người vài giây mới hồi phục tinh thần lại, sau đó vội vã vọt vào đại sảnh, không nói hai lời liền vung lên nắm tay, hướng tới mặt Mạc Thiếu Đình hung hăng mà đấm, “Mạc Thiếu Đình, tên lưu manh này!”

Trên mặt Mạc Thiếu Đình cũng không nhẹ nhàng gì, giống như có điểm đồng tình, tùy ý để hắn đấm một quyền sau đó mới cấp tốc né tránh nắm tay thứ hai, đối với Mạc Hoa Khôi đúng lý hợp tình nói: “Mạc Hoa Khôi, ta cũng không thật xin lỗi ngươi cái gì, người Trục Nguyệt yêu là ta.”

“Ngươi nói bậy.” Nghe những lời này, Mạc Hoa Khôi giận quá sức, hắn xoay người, hai tay nắm bả vai Thu Tiểu Quân, khuôn mặt tuấn tú đen kịt, là phẫn nộ, là oán hận, nhưng càng nhiều hơn lại là đau thương, hai mắt ẩn hàm lệ quang nhìn cô, “Trục Nguyệt, em cùng hắn, đến tột cùng là chuyện như thế nào? Vì sao tránh anh và ở cùng với hắn?”

Đối diện với ánh mắt của hắn, thấy rõ từng biểu tình trên khuôn mặt của hắn, Thu Tiểu Quân nguyên bản cho rằng mình sẽ cười cao hứng, nhưng lúc này chân chính đối mặt, nhìn hắn khổ sợ như vậy, tâm lại ức chế không được cảm thấy đau. Cô nhìn hắn một hồi lâu, mới dấu diếm chua xót giơ giơ khóe môi, có vẻ nghiêm túc nói: “Hoa Khôi, người em yêu vẫn luôn là anh ấy, em… chưa từng yêu anh.”

“……” Mạc Hoa Khôi nói không ra lời, nghe được cô nói ra chưa từng yêu mình, chỉ cảm thấy thế giới của mình đã không còn sắc màu gì, trái tim bị thương tổn đến tan thành vạn mảnh, hô hấp cũng cảm thấy quá đau.

“Hoa Khôi, anh đi đi.” Lặng im một hồi, Thu Tiểu Quân nhìn mặt hắn hơi hơi mang theo cầu xin nói.

Nói thật, nhìn đến hắn khổ sở như vậy, đau thương như vậy, trong lòng cô không dễ chịu chút nào, chính là nghĩ đến em gái đã chết, cô lại không thể không bức bách chính mình phải cứng rắn lên, “Chúng ta chơi xong rồi, em không yêu anh, một chút cũng không yêu, trước kia em nói yêu anh, nói thích anh, đều là lừa gạt anh, em…”

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa.” Mạc Hoa Khôi nghe không nổi nữa, muốn khóc thật to, hốc mắt thật đỏ, lệ lóng lánh trong mắt, chính là nghĩ đến mình là đàn ông không thể tùy tiện rơi như vậy nước mắt, hắn cố chịu đựng, mà càng chịu đựng tâm lại càng đau, cũng không nghĩ để nước mắt của mình rơi xuống trước mặt Thu Tiểu Quân cùng Mạc Thiếu Đình, hắn chợt buông bả vai cô ra, oán hận nhìn Mạc Thiếu Đình, chạy ra ngoài như chạy trốn.

Thu Tiểu Quân chịu đựng không xoay người nhìn bóng dáng của hắn, khi hắn buông bả vai mình ra rồi rời đi, đôi mắt cô cũng ẩn ẩn đỏ, ướt.

Cô tựa hồ rõ ràng ý thức được, lúc này đây hắn xoay người rời đi, từ nay về sau mình sẽ không bao giờ có gì giao thoa với hắn nữa, cô hồi tưởng thời gian tốt đẹp ở bên hắn, ưu thương cảm thấy nhất định đó là hồi ức tốt đẹp nhất…

Hoa Khôi, thật xin lỗi, thật xin lỗi, vì em gái, em cần phải dùng phương thức này tổn thương anh, anh mắng em vô sỉ cũng được, đê tiện cũng được, ác độc cũng được, em đều nhận.

Mạc Thiếu Đình nhìn nhìn Mạc Hoa Khôi nhanh chóng rời đi, ngay sau đó quay đầu nhìn mặt cô không chớp mắt, từ trong ánh mắt cô nhìn ra tia lệ quan, tâm hắn đột nhiên có chút khẩn trương, cũng có chút sợ hãi cùng thấp thỏm bất an, làm lơ Jack còn đang đứng cạnh cửa, đi đến trước mặt ôm chặt lấy cô, không tiếng động mà an ủi lẫn nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận