Chương 157

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 157

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ưm!” Đột nhiên đau nhức một trận, Hiểu Nhu chỉ cảm thấy trong thân thể mình bị đồ vật gì đó hung hăng đỉnh vào, nơi bị đỉnh như có dòng điện không ngừng lan khắp toàn thân, khiến người rùng mình bất an.
Hiểu Nhu cảm thấy nơi này đã là nơi cuối con đường da^ʍ mỹ, nhưng côn ŧᏂịŧ thô đen kia vẫn còn thừa một đoạn gốc dươиɠ ѵậŧ bên ngoài, hiển nhiên nó còn đang muốn cắm vào sâu bên trong hơn.
Hiểu Nhu sợ tới độ cuống quít đẩy ngực thầy: “Không thể vào thêm nữa, nếu tiến vào hoàn toàn em sẽ hỏng mất.”
Hiển nhiên Triệu Đình Hải không đồng ý với suy nghĩ của cô. Thậm chí ông ta còn nhiệt tình mà sờ lên cái bụng dưới bị căng đầy của Hiểu Nhu, nếu ông ấn mạnh xuống một chút, nói không chừng còn có thể sờ được hình dáng thứ hung ác bị ông nhét vào trong cơ thể thiếu nữ cũng nên.
Mông ông ta còn đang tiếp tục trầm xuống, miệng đã không nhịn được mà bắt đầu hít sâu, tùy ý an ủi thiếu nữ:
“Sẽ không đâu, nơi này của em còn có thể sinh con được, chắc chắn thầy có thể nhét hết dươиɠ ѵậŧ vào. Tới, ngoan ngoãn nuốt hết dươиɠ ѵậŧ của thầy đi, thầy nhất định sẽ nhét đầy toàn bộ cái động dâʍ đãиɠ của em! Ha… Ha… Ăn cho thầy… Ăn vào đi… Ăn hết vào đi…”
“Bốp”. Là tiếng da thịt va chạm vào nhau phát ra.
“A”, tiếng thở dài vừa lòng của tên cầm thú.
“Ưm”, tiếng rêи ɾỉ nhỏ vụn của thiếu nữ đang chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.
Cuối cùng rừng rậm của hai người cũng dán chặt lấy nhau. Triệu Đình Hải ngửa đầu ngâm nga, nguyên cây dươиɠ ѵậŧ đều được âʍ đa͙σ nhỏ hẹp của thiếu nữ bọc lấy khiến ông ta sướиɠ tới xương sống tê dại, từ gốc dươиɠ ѵậŧ tới đỉnh dươиɠ ѵậŧ, mỗi một bộ phận đều đang kêu gào thống khoái.
Mà đối lập với dáng vẻ sảng khoái của ông ta, Hiểu Nhu lại túa đầy mồ hôi lạnh.
Đau, đau quá. Dươиɠ ѵậŧ của thầy hệt như một con dao sắc nhọn không ngừng tách mở mép thịt, trắng trợn mổ đôi thân thể của cô ra, quấy loạn tới rối tinh rối mù.
Triệu Đình Hải đã nhét nguyên căn dươиɠ ѵậŧ vào trong lỗ nhỏ của Hiểu Nhu nhưng vẫn chưa thỏa mãn, ông ta nhắm mắt lại cảm thụ lực hút hút tới linh hồn người ta tê dại tới từ âʍ đa͙σ chặt khít của thiếu nữ, mông rút ra hích vào, bắt đầu cắm rút.
“A… A… Hiểu Nhu, em cảm nhận được không? Thầy đã cắm hết vào rồi. Ha… Ha… Tiểu tao bức thật mềm mại a… A… A… Kẹp thật chặt, tiểu da^ʍ oa mυ”ŧ dươиɠ ѵậŧ của thầy thật chặt, a… a… Sướиɠ… Sướиɠ… Hiểu Nhu, cuối cùng em cũng thuộc về thầy rồi!”
“Đừng động, đừng động, thầy, em xin thầy, đau quá, đau quá a…”
Thiếu nữ vì đau đớn mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thấm ướt mái tóc đen. Cần cổ mảnh khảnh tạo thành độ cong yếu ớt càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ bạo ngược và tàn phá của người đàn ông.
Triệu Đình Hải cúi người, tham lam liếʍ láp cần cổ trắng nõn của thiếu nữ, lớn dươиɠ ѵậŧ kiên định hữu lực rời đi rồi lại lấp đầy, rời đi rồi lại lấp đầy, mỗi lần đều mạnh mẽ hữu lực, mỗi lần đều khiến Hiểu Nhu không nhịn được phải yêu kiều rên lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận