Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mà cây gậy thịt vốn bị cô coi là “hung khí” lại như biến thành giải dược cứu vớt cô thoát khỏi từng cơn ngứa ngáy kia. Có động càng nhanh, đâm càng tàn nhẫn, cảm giác ngứa ngáy khắp người lại càng giảm bớt.
Thật muốn thầy cắm nhanh hơn chút nữa, mạnh hơn chút nữa… Có một giọng nói vụиɠ ŧяộʍ tràn ra từ đáy lòng cô.
“Muốn thầy cắm nhanh hơn nữa sao?”
Thì ra trong lúc lơ đãng Hiểu Nhu đã nói ra ý tưởng khiến cô cảm thấy thẹn. Cô lập tức che kín mặt mình, lắp bắp giải thích: “Không, không có, em… em không hề nói ra lời như vậy… A… A…”
“Không có sao? Thật sự không có sao? Dươиɠ ѵậŧ của thầy còn có thể cắm càng nhanh hơn, có thể cắm càng mạnh hơn, không cần thật sao? Hửm?”
Triệu Đình Hải quyết định giáng thêm một kích mãnh liệt vào lý chí đã lung lay sắp đổ của thiếu nữ. Ông ta nắm chặt lấy ai vυ” ngọc của thiếu nữ hết bóp lại véo, eo mông gia tốc tàn nhẫn cắm mạnh vào, cắm tới da^ʍ huyệt của thiếu nữ phun đầy dâʍ ɖị©ɧ, vừa cắm còn vừa không ngừng gặng hỏi cô.
“A… A… A… A… Thầy, thầy, em, em cảm thấy rất kỳ quái, thầy…” Hiểu Nhu cũng không biết mình nên nói gì mới đúng. Cô bị cảm giác mới lạ này mê hoặc, mờ mịt gọi to.
“Nói! Nói bị thầy cắm rất thoải mái, muốn thầy cắm chết đồ dâʍ đãиɠ em! Nói, nói rồi thầy sẽ cho em được sướиɠ hơn!”
Lời như vậy sao có thể nói ra khỏi miệng được! Đánh chết Hiểu Nhu cũng không dám nói ra lời mắc cỡ như vậy.
“Không nói đúng không? Không nói thì thầy rút dươиɠ ѵậŧ ra đây.”
“Đừng!” Thân thể phản ứng nhanh hơn lớn não, miệng Hiểu Nhu đã thành thật hô lên đáp án.
“Vậy kêu cho thầy!”
“Ưm… Ưm… Thầy cắm rất thoải mái, cắm, cắm chết đồ dâʍ đãиɠ này đi…” Hiểu Nhu che kín mặt, nhỏ giọng nói thật nhanh.
“Nói lớn một chút!” Triệu Đình Hải đỉnh mạnh một cái, Hiểu Nhu rên lên, eo lại nhũn thêm ba phần.
“Mau! Lớn tiếng kêu ra, kêu ra rồi thầy sẽ cho em sướиɠ lật trời!”
Lần đầu tiên tiếp xúc với kɧoáı ©ảʍ, thiếu nữ vừa thấy mới mẻ lại vừa trầm mê, cô cảm thấy trong thân thể mình trào dâng sung sướиɠ khó có thể miêu tả bằng lời.
Nói đi, nói là có thể nhận được càng nhiều vui thích hơn. Không sao đâu, lời này ngoài thầy ra không còn người nào khác nghe được nữa. Cô xem đi, không phải ngay cả thầy cũng có thể nói ra lời như vậy sao? Không việc gì đâu, kêu đi, kêu đi…
Đúng vậy, đúng là thế, không sai, Hiểu Nhu tự thuyết phục chính mình. Cô chậm rãi tăng thêm can đảm cho mình, giọng nói cũng to hơn rất nhiều, kêu to hệt như mong muốn của Triệu Đình Hải.
“Thầy cắm em rất thoải mái, cắm chết đồ dâʍ đãиɠ là em đi!”
“Mẹ nó, đồ dâʍ đãиɠ này, thầy thỏa mãn em! Cắm chết em, đâm chết em, đâm nát tiểu tao bức của em, về sao thầy tới cắm em mỗi ngày được không? Cắm trong văn phòng, trong lớp học, treo em trên lưng quần thầy, đi tới chỗ nào cắm vào chỗ ấy. Em là của thầy, của thầy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận