Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hơn nữa Thẩm Vân Hề ngoan ngoãn lại lễ phép, còn thường xuyên quan tâm bà, chủ động giúp làm việc, con gái vừa cần mẫn vừa săn sóc khiến bà cảm thấy vô cùng ấm áp.

Trong lòng mẹ Thành nghĩ, so với con trai, vẫn là con gái tri kỷ hơn.

Sau khi cơm nước xong, Thẩm Vân Hề ngồi ở phòng khách xem TV, Thành Ngự tùy ý ngồi dựa trên sô pha cầm điện thoại chơi game.

Trong trò chơi truyền tới từng trận ồn ào tiếng người, cậu một câu tôi một câu, giọng cực kỳ lớn.

Giọng vài người nghe có chút quen tai, Thẩm Vân Hề nghe ra giọng Hạng Cần, còn có Phương Lý.

Không trách được năng lực nhận diện giọng nói của Thẩm Vân Hề tốt, mấy tháng qua, số lần cô ngẫu nhiên gặp được người xa lạ nhiều nhất chính là Phương Lý.

Người không muốn gặp cứ cố tình đụng phải, người không muốn tiếp xúc cứ luôn mặt dày mày dạn chạy tới trước mặt.

Thẩm Vân Hề cảm thấy bản thân như là dẫm phải cục phân chó, một giẫm vô cùng chuẩn, dính theo về nhà luôn.

Miệng Phương Lý không sạch sẽ, ánh mắt cũng không có ý tốt, không đuổi đi được như ruồi bọ vậy, Thẩm Vân Hề cảm thấy cực kỳ phản cảm với cậu ta.

Nhờ cậu ta ban tặng, hiện giờ đừng nói tới giọng nói, ngay cả bóng dáng, Thẩm Vân Hề cũng có thể liếc mắt một cái liền nhận ra.

Lúc này lại nghe được giọng Phương Lý truyền tới từ trong điện thoại Thành Ngự, tâm tình Thẩm Vân Hề nhất thời hạ xuống.

Xem dáng vẻ này, có lẽ Thành Ngự chơi rất thân với Phương Lý?

Vật họp theo loài….

Trong đầu Thẩm Vân Hề toát ra bốn chữ này, tắt TV, không nói một lời lên lầu.

Sờ ngực

Thẩm Vân Hề ngồi trước bàn học, sau khi làm xong một đề Tiếng Anh, ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ, trời đã tối rồi.

Trong bóng đêm u ám không có tiếng động vang lên, nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác áp lực.

Thẩm Vân Hề im lặng suy nghĩ một lúc, khi cúi đầu dọn dẹp sách vở trên bàn thì nhìn thấy một quyển sách bài tập ngữ văn, trên bìa sách là hai chữ — Thành Ngự.

Một cảm giác khó chịu không có ngọn buồn tụ lại ở ngực, như dòng xe cộ đình trệ trên đường cái.

Càng nhìn càng thấy phiền, Thẩm Vân Hề hạ quyết tâm, dứt khoát cầm lấy quyển sách đi tới trước cửa phòng Thành Ngự, gõ cửa hai cái.

“Mời vào.”

Thẩm Vân Hề vặn tay nắm cửa, Thành ngự đang đứng trước cửa sổ, tay cầm một cái khăn lông lau tóc, nghe thấy tiếng vang, động tác cậu dừng lại, xoay người nhìn, khuôn mặt anh tuấn lộ ra nụ cười hứng thú.

“Lại có đề không biết làm?”

Thẩm Vân Hề đứng khựng tại chỗ.

Thành Ngự….. Phía trên hoàn toàn trần trụi.

Lần đầu tiên thấy người khác phái trần truồng, lần đầu tiên thấy Thành Ngự trần tuồng…..

Khung xương thiếu niên rất lớn, vai rộng eo thon, thân hình tráng kiện.

Có lẽ là do tập võ nhiều năm, trên hai cánh tay cùng eo bụng đều có cơ bắp, múi bụng cân xứng rõ ràng, cực kỳ đẹp mắt, hợp với dung mạo xuất chúng càng tăng thêm sự cuốn hút.

Kinh ngạc cùng kinh diễm, Thẩm Vân Hề nhất thời xem đến ngây người.

Thành ngự thấy Thẩm Vân Hề ngơ ngác nhìn mình chằm chằm không nói lời nào, cậu bước tới gần cô, khóe miệng nở một nụ cười hài hước, “Sao lại không nói lời nào? Dáng vẻ này của cậu có vẻ rất vừa lòng với dáng người của tớ?”

Mặt Thẩm Vân Hề đỏ lên, tay chân hoảng loạn lùi về sau một bước, đưa sách cho Thành ngự, thúc giục, “Sách của cậu….. Cậu, cậu mau mặc quần áo vào đi.”

Thành Ngự không thèm để ý ném sách lên bàn, thấy cô thẹn thùng, tâm tư trêu ghẹo không khỏi nổi lên.

Cậu di chuyển tới trước mặt Thẩm Vân Hề, cúi sát người lại gần cô, không kiêng nể gì nói, “Vừa rồi nhìn tớ mắt cũng không nháy một cái, thế nào, hiện tại có phải càng rõ ràng hơn rồi không?”

Gần trong gang tấc, trên người Thành ngự tản ra khí nóng, cơ ngực nhô lên cơ hồ như muốn dán lên mắt cô, Thẩm Vân Hề vội gục đầu xuống nhìn sàn nhà, mặt nóng giống như trong lò bếp nướng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận