Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đêm đột nhiên trở nên thật dài, tựa hồ như tình cảm mãnh liệt của hắn cùng cô kéo dài ra thành đêm không ngủ.

Tia nắng ban mai xuất hiện, lại là một ngày mới.

Một ngày mới, sẽ có hay không hy vọng mới?

Một ngày mới, sẽ có hay không phiền não mới?

Tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì, chính mình làm cái gì, Mạc Thanh Nhã đều nhớ rõ rành mạch. Buổi sáng tỉnh lại, chuyện đầu tiên là cầm lấy báo ngày hôm đó, nhìn xem có đăng tin tức về vụ án giết người nào không.

Trên tất cả các loại báo, cô không thấy bất cứ tin tức gì liên quan đến vụ án giết người, trong lòng lại nghi hoặc, thập phần thấp thỏm bất an, nghĩ nghĩ, lại mở TV ra xem có tin tức gì khác không. Nhưng qua một hồi lâu vẫn không thấy một tin tức liên quan nào.

A? Đây là chuyện gì đâu? Tối hôm qua ta rõ ràng cầm dao đâm Bạch Trục Nguyệt tiện nhân kia rất nhiều lần, cô ta hẳn là đã chết rồi mới đúng, vì lẽ gì báo chí cùng TV đều không đưa tin?

Càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, cô ta đi ra ngoài, áo ngủ trên người cũng không đổi liền đi ra khỏi nhà.

Không nghĩ tới, vừa đi ra khỏi biệt thự liền thấy được hai cận vệ của Mạc Thiếu Đình, Tiểu Ngô cùng a K. Cô ta sửng sốt vài giây, sau đó nhanh chóng chạy đến trước mặt bọn họ, gấp giọng hỏi: “Thiếu Đình ca đâu? Thiếu Đình ca đâu? Anh ấy ở đâu, ta muốn gặp anh ấy.”

“Mạc tiểu thư, chúng ta là phụng theo mệnh lệnh của điện hạ, tới nơi này tiếp ngài đi sân bay.” Tiểu Ngô hướng cô ta gật gật đầu, cung kính nói.

“Sân bay?” Cô ta lập tức nghĩ tới cái gì, khủng hoảng sợ hãi lên, một bên dùng sức lắc đầu, một bên vội vàng lui ra sau, “Không, ta không đi sân bay, ta không đi, ta không rời khỏi Vụ quốc, ta không rời khỏi Vụ thành.”

A K nhìn Tiểu Ngô mà không nhìn tới biểu tình của cô ta, nói: “Mạc tiểu thư, thỉnh đừng làm cho chúng ta khó xử.” Nói xong, liền bước nhanh về hướng của cô ta.

“Ách, các ngươi tránh ra cho ta, ta không muốn đi sân bay.” Mạc Thanh Nhã điên cuồng lên, lập tức đem toàn lực chạy về hướng xe của mình, nhanh chóng ngồi vào, thật nhanh khởi động xe, phóng thật nhanh với tốc độ như không quan tâm đến cả sự sống chết của mình.

Thấy thế, Tiểu Ngô cùng a K cũng lập tức ngồi vào xe, nhanh chóng đuổi theo xe Mạc Thanh Nhã.

Nửa giờ sau, Mạc Thanh Nhã thế nhưng lại chạy xe đến chung cư Thu Tiểu Quân, biểu tình khủng hoảng xuống xe, bước nhanh vào chung cư. Đến trước cửa phòng Thu Tiểu Quân, sử dụng cả tay và chân, lại đá lại gõ, “Bạch Trục Nguyệt, Bạch Trục Nguyệt, ngươi rốt cuộc đã chết hay chưa…”

Không bao lâu, Thu Tiểu Quân ra mở cửa, thấy là Mạc Thanh Nhã, cô thật không kiên nhẫn nhăn nhăn lông mày, “Mạc Thanh Nhã, cô rốt cuộc là dây dưa mãi vẫn chưa xong?”

Thấy Thu Tiểu Quân chuyện gì cũng không có, còn sống được thật tốt, Mạc Thanh Nhã không tránh được có điểm sợ hãi, nhìn bụng của cô, rồi lại chằm chằm nhìn mặt, nghĩ trăm lần cũng không ra, run sợ hỏi: “Ngươi, ngươi vì cái gì thoạt nhìn không bị gì cả? Ta tối hôm qua rõ ràng, rõ ràng…”

“Rõ ràng cái gì?” Thu Tiểu Quân thực không vui, dương dương khóe miệng, “Rõ ràng thọc ta rất nhiều dao sao?”

“Đúng vậy.”

“Ta nói cho ngươi nghe, ta là quỷ, mặc kệ ngươi thọc ta bao nhiêu dao, ta đều sẽ không chết.” Cô đôi tay ôm ngực, nửa đùa nửa thật nói.

“… Quỷ?” Sửng sốt một giây, Mạc Thanh Nhã lập tức sợ hãi, nghĩ đến đêm đó chính mình tận mắt nhìn thấy axit hắt lên cổ Thu Tiểu Quân, sắc mặt trong nháy mắt trắng như tờ giấy, “Ngươi, ngươi thật là quỷ?”

“Đúng vậy.” Lúc này, tâm tình Thu Tiểu Quân có điểm tốt, lại có điểm muốn hù dọa cô ta, cô thừa nhận, “Ngươi nếu không tin, ta có thể chứng minh cho ngươi xem.” Nói xong, trong lòng niệm chú cái gì đó, mặt cô lập tức biến thành một bộ xương khô làm người sởn tóc gáy.

“A ~ a a……” Khoảnh khắc đó, Mạc Thanh Nhã bị dọa thảm, phát ra tiếng thét chói tai, thân thể cũng run rẩy, lui về phía sau vài bước, té ngã lộn nhào, cô ta chạy hướng thang máy, “A…… Quỷ a…… Quỷ…… A a……”

Thấy cô ta bị mình dọa thành như vậy, Thu Tiểu Quân trong lòng có ít nhiều thống khoái đã báo thù, nhưng sau đó tĩnh tâm lại, cô lại hối hận với hành động mới vừa rồi của mình, cảm thấy nhất cử nhất động hôm nay của mình sẽ mang đến hậu hoạn gì.

“Vừa rồi là ai thét chói tai vậy?” Lúc này, Jack đi tới bên người cô, vừa hỏi vừa ló đầu ra hướng ngoài cửa nhìn xem.

Cô không cho là đúng nhún nhún vai, “Một phụ nữ điên.”

Mạc Thanh Nhã tới Thu Tiểu Quân chung cư không lâu, Tiểu Ngô cùng a K cũng đã tới.

Hai người đều xuống xe nhưng không đi lên lầu, đang do dự có nên gọi điện thoại bẩm báo Mạc Thiếu Đình là cô ta đã tới chung cư của Thu Tiểu Quân hay không, liền thấy Mạc Thanh Nhã vẻ mặt sợ hãi chạy ra tới.

“Mạc tiểu thư……” Hai người lập tức chạy lên, chặn cô ta lại.

Lúc này nhìn đến hai người bọn họ, Mạc Thanh Nhã trong lòng lúc này mới hơi hơi nhẹ nhàng thở ra, bất quá hồn vía như cũ chưa định thần lại. Cô ta giữ chặt cánh tay bọn họ, gấp giọng cầu xin, “Bạch Trục Nguyệt là quỷ, mau mau mang ta rời khỏi nơi này, mau mang ta rời đi nơi này…”

Cô ta nói cái gì? Bạch Trục Nguyệt là quỷ? Ách, trên thế giới này có quỷ sao?

Nghe cô ta nói những lời này, phản ứng đầu tiên của Tiểu Ngô cùng a K là, người phụ nữ này nhất định là điên rồi.

“Các ngươi không cần thất thần, ách ô ~ Bạch Trục Nguyệt thật là quỷ, mặt cô ta thật là khủng khiếp.” Thấy bọn họ căn bản là không tin những lời mình nói, Mạc Thanh Nhã gấp đến độ khóc ra tiếng, nước mắt từng giọt rơi xuống, “Ta sợ quá, ô ô, mau mang ta đến nơi nào đó an toàn trốn đi…”

“Mạc tiểu thư, cô đừng sợ, chúng ta lập tức mang ngài tới nơi an toàn.” Tiểu Ngô nhìn a K một cái, nghĩ nghĩ, vừa kiên nhẫn nói vừa đem cô ta nhét vào xe.

Bình luận (0)

Để lại bình luận