Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô cố tình để cậu thấy mình nhắn tin với Đường Thừa Duệ, mục đích là khiến Tống Kha ở trường cũng không yên tâm nổi.

Cô nheo mắt, cúi đầu nhìn cậu.

Tống Kha gọi điện xong cũng không vội đi ngay, mà lại quỳ xuống giữa hai chân cô, dùng khăn ướt tỉ mỉ lau sạch sẽ cho cô, rồi lại dùng khăn giấy khô lau thêm một lượt, còn muốn bế cô đi tắm.

Dư Thanh Hoài nói không cần, bảo cậu đi làm việc của mình đi.

Tống Kha lúc này mới ôm cô, hôn một cái rồi mới chịu ra cửa.

Tống Kha ngồi trên xe quay lại trường, trong lòng chỉ nghĩ đến chuyện chắc mẹ cậu đã phát hiện mấy cái giấy xin nghỉ học do cậu giả mạo chữ ký.

Cậu lại bắt đầu chán ghét bản thân vì sao mới mười tám tuổi, không thể tự quyết định được mọi chuyện. Rõ ràng chỉ là muốn ở cạnh người mình thích, mà lại phải trốn chui trốn nhủi như kẻ trộm, sao lại khó đến thế?

Mang theo nỗi bực dọc, cậu đẩy cửa bước vào văn phòng.

Một xấp giấy xin phép bay thẳng vào mặt cậu, giọng nói lạnh băng của Phương Yến vang lên ngay sau đó:

“Không chịu học hành, chỉ giỏi học mấy cái trò dối trá!”

“Nếu không phải cô Trương gọi điện hỏi thăm sức khỏe của con, thì giờ mẹ vẫn còn bị con che mắt!”

Bà ta hơi nghiêng người về phía trước, ngón tay chỉ vào đống giấy tờ rơi vương vãi dưới đất:

“…Con tự mình giải thích đi, Tống Kha.”

Tống Kha cúi đầu nhìn sàn nhà, im lặng không nói. Giải thích gì chứ? Nói thẳng là con trốn học để đi yêu đương với Dư Thanh Hoài à? Bận làm tình đến không muốn đến trường à?

Cậu thấy mệt mỏi. Mẹ cậu luôn như vậy, chỉ quan tâm theo kiểu chọn lọc. Chỉ cần có điều gì đi lệch khỏi nhận thức của bà ta, bà ta mới chịu xuất hiện rồi mắng mỏ một trận. Nhưng trong phần lớn cuộc sống của cậu, bà ta lại vắng mặt, đặc biệt là khi cậu cần sự thấu hiểu và sẻ chia.

Xét về mặt tình cảm, thứ Dư Thanh Hoài dành cho cậu, mẹ cậu không bao giờ có thể cho.

Dĩ nhiên, Tống Kha sẽ không khai ra Dư Thanh Hoài. Cậu lấy lý do đã chuẩn bị từ trước ra dùng:

“Con chẳng làm gì… Chỉ là không muốn đi học, nên ở nhà chơi game thôi.”

“Dù sao thì không đi học con cũng vẫn đậu đại học A. Nghỉ vài tiết thì sao chứ.”

“Hoang đường!” Phương Yến quát lên, cắt ngang lời cậu.

“Tống Kha, sao con lại trở nên như thế này…”

Tống Kha cúi đầu, nghe mẹ cứ lải nhải hết câu này đến câu khác. Mỗi câu cậu đều có thể phản bác, nhưng cậu không muốn mở miệng.

Ví dụ như câu: “Mẹ làm tất cả cũng là vì tốt cho con.”

Tốt cái gì mà tốt. Mẹ chỉ muốn nghe người khác nói: “Con trai của Phương Yến ấy hả, học giỏi lắm, đứng nhất toàn thành phố, đậu đại học A bằng thực lực.”

Phương Yến vẫn chưa dừng, giọng đều đều như sấm rền: “Tống Kha, con không thể cứ sống ích kỷ như vậy, chỉ biết nghĩ cho bản thân. Con phải hiểu, mỗi hành động của con đều bị người ngoài phóng đại. Đừng để người ta nghĩ nhà chúng ta không biết dạy con.”

Những lời này trước giờ Tống Kha đều có thể nhẫn, nhưng hôm nay cậu không chịu được nữa. Tai ù đi, mọi thứ ong ong bên trong.

Cho đến khi bà nói một câu: “Mẹ cực khổ nuôi con lớn, không phải để con đi sai đường!”

Tống Kha bỗng bật cười khẽ, giọng cười lạnh đến ghê người: “Mẹ từng cực khổ nuôi con khi nào?”

Phương Yến sững sờ, như không nghe rõ: “…Con nói gì cơ?”

Tống Kha ngẩng đầu, từng chữ rành rọt: “Con hỏi mẹ, mẹ từng cực khổ nuôi con khi nào?”

Chỉ một câu ngắn ngủi, như lưỡi dao xé toang lớp mặt nạ gọi là “thể diện”.

Biểu cảm trên mặt Phương Yến cuối cùng cũng sụp đổ. Bà ta đứng phắt dậy, giọng bỗng cao vút lên, run rẩy vì tức giận: “Tống Kha, sao con có thể nói ra loại lời này!”

Tống Kha dứt khoát xoay người, giẫm lên đống giấy xin phép vương vãi dưới đất mà bước đi, đế giày nghiền nát từng tờ giấy, phát ra âm thanh nhức tai gai óc.

“Đứng lại cho mẹ!” Giọng Phương Yến từ phía sau vang lên, mất hết bình tĩnh, đầy run rẩy và cay nghiệt.

Nhưng cậu chẳng hề quay đầu lại, cứ thế đẩy cửa, bước thẳng ra ngoài.

Tống Kha thực sự có chút mệt mỏi với cảm giác bị giật dây như con rối, cậu chạy về tìm Dư Thanh Hoài, nói: “Mình đi đi, rời khỏi nơi này, đi đâu cũng được.”

Dư Thanh Hoài hỏi: “Không đi học nữa à?”

Tống Kha đáp: “Ừ.”

Dư Thanh Hoài nói: “Vậy anh về quê với em đi.”

Cô lại không tạt cho cậu gáo nước lạnh, không giảng cho cậu một đống đạo lý, cô cứ thế, như thể đương nhiên mà đỡ lấy cậu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận