Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ờ, em thấy rồi.” Vẻ mặt Dư Thanh Hoài như đang nói: Có gì lạ đâu chứ?

Rồi cô quay đi, chẳng buồn để ý cậu nữa.

“Không phải… là… anh… anh hơi sợ mấy con côn trùng.” Cậu nghiến răng, rốt cuộc vẫn phải nói thật ra.

May mà Dư Thanh Hoài không cười nhạo cậu, chỉ liếc cậu một cái bằng ánh mắt khó hiểu.

Sau đó cô cầm áo khoác lên, đi thẳng về phía con thiêu thân.

Con thiêu thân đậu hơi cao, Dư Thanh Hoài trước tiên dùng áo khoác phẩy phẩy mấy cái, đuổi nó xuống. Nó bắt đầu bay tán loạn khắp phòng, Tống Kha nhìn mà toàn thân nổi gai ốc.

Cho đến khi con thiêu thân kia cuối cùng cũng đáp xuống chỗ hơi thấp.

Tống Kha nhìn cô bước đến, dùng tay không bắt lấy con thiêu thân ấy, đi thẳng ra cửa sổ, rồi rất dứt khoát mở toang cửa, phất tay ném nó ra ngoài.

Toàn bộ quá trình không đến ba phút.

Đến lúc Dư Thanh Hoài vào nhà tắm rửa tay, tiếng nước róc rách vang lên từ bên trong, mà Tống Kha vẫn còn ngồi đực ra, chưa hoàn hồn.

Hôm sau, Tống Kha bị tiếng gà gáy ngoài sân đánh thức.

Tiếng gáy sau cao hơn tiếng trước, càng lúc càng vang dội.

Coi như trị dứt bệnh ngủ nướng của Tống Kha.

Cậu ngủ rất ngon. Cậu không ngờ ở một nơi xa lạ như thế này lại có thể ngủ say đến vậy.

Lúc tỉnh dậy, đầu óc nhẹ nhõm tỉnh táo, không một chút uể oải, cậu mặc đồ chỉnh tề rồi dứt khoát bò dậy, đi tìm Dư Thanh Hoài.

Mở cửa phòng ra, đập vào mặt là làn gió mát lạnh từ núi rừng thổi tới, cậu kéo chặt áo khoác.

Chân trời đã nhuộm sắc hồng của bình minh, ánh sáng đỏ rọi lên viền núi, tạo thành đường nét rực rỡ.

Dư Thanh Hoài đang đọc sách dưới ánh sáng sớm mai ấy.

Ngoài sân nhà nông có một khoảng sàn gỗ rộng, đối diện là những ngọn núi trập trùng kéo dài.

Dư Thanh Hoài ngồi trên một chiếc ghế gỗ đã cũ nát, quay lưng về phía cậu, đối diện với núi rừng.

Tống Kha nhìn cô thật lâu, rồi mới bước tới, cúi xuống hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô.

Dư Thanh Hoài nghiêng đầu nhìn cậu, nói: “Dậy rồi hả?”

“Trong phòng có cái ghế nhỏ đấy, anh có thể kéo ra ngồi.” Cô hất cằm chỉ hướng.

Tống Kha kéo ra một cái ghế, ngồi cạnh cô.

Dư Thanh Hoài đọc sách, cậu chẳng có gì làm, chỉ nghiêng đầu nhìn nghiêng gương mặt cô mà ngẩn người.

Một lúc sau, Dư Thanh Hoài bất ngờ lên tiếng: “Chim thắt lưng trắng đấy.”

“Sao cơ?” Tống Kha ngơ ngác.

Dư Thanh Hoài ngẩng đầu nhìn về một hướng nào đó trong rừng núi.

“Anh không nghe thấy à? Tiếng ‘chíp chíp chíp chíp’ ấy, là tiếng chim thắt lưng trắng đó.”

Nghe cô nói thế, Tống Kha đúng là cũng nghe được.

Mặt trời từ từ nhô lên khỏi rặng núi, tiếng chim trong rừng cũng rộn ràng hẳn.

Mà Dư Thanh Hoài dường như đều có thể nghe được từng tiếng riêng biệt, còn gọi được cả tên từng loài.

“Chim đuôi dài, bọn em ở đây gọi là ‘đuôi dài’ luôn, nó kêu nghe như ‘cạc cạc cạc’ ấy.”

Tống Kha bị cô chọc cười.

Một lúc sau, ông chủ nhà trọ ôm một cái mẹt to tướng đi ngang qua họ.

Tống Kha chào ông.

Dư Thanh Hoài cũng ngẩng đầu lên, vừa thấy cái mẹt ấy liền hỏi: “Đi cho gà ăn à? Chú ơi, để cháu giúp cho.”

“Được chứ!” Ông chủ lập tức đổi hướng, Dư Thanh Hoài đặt sách xuống đứng dậy, ông chủ liền giao luôn cái mẹt vào tay cô.

“Chuồng gà bên kia nhé, cảm ơn nhiều nha!” Ông vỗ vỗ tay, rời đi.

Tống Kha: …?

Gì vậy trời, tình tiết quái gì đây?

Dư Thanh Hoài hỏi Tống Kha: “Đi cho gà ăn không?”

“Đi chứ…” Tống Kha do dự.

Chuồng gà cũng khá to, gọi là chuồng thì không đúng lắm, ở đây gà được thả rông trên núi, gọi là “núi gà” chắc hợp hơn.

Ban đầu chẳng thấy con gà nào, cho đến khi Dư Thanh Hoài đứng bên cạnh cậu đột nhiên há miệng cất giọng: “Cục cục cục cục.”

Âm thanh sống động, chuẩn chỉnh như gà mẹ thật sự.

Tống Kha còn chưa kịp cảm thán thì một màn kinh ngạc đã ập tới, gà từ bốn phương tám hướng đổ về như sóng trào, chạy như bay.

Cỡ chừng mấy chục con.

Dư Thanh Hoài vừa đổ thức ăn trong mẹt ra, vừa tiếp tục “cục cục cục cục”.

Quanh chân cô toàn là thân hình tròn trịa của bầy gà, chúng chen chúc tranh nhau đồ ăn, cánh vỗ tung bụi và lông gà, khiến cả góc sân náo nhiệt ầm ĩ.

Tống Kha bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng ngợp, cũng chẳng còn tâm trí mà lo đôi giày hàng hiệu dưới chân mình đã giẫm đầy phân gà nữa.

Cậu ngập ngừng đề nghị: “Hay… để anh cho ăn thử?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận