Chương 165

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 165

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Yêu thích lẫn nhau?” Hắn chua xót cười, “Ha ha, cái rắm, người Trục Nguyệt yêu chính là ta, ta cùng Trục Nguyệt mới là yêu nhau, chúng ta mới là xứng đôi.”

Thu Tiểu Quân đều để ý từng tiếng nói mỗi cử động của hắn, thấy hắn say thành như vậy, trong lòng thật sự không dễ chịu. Thật muốn an ủi hắn, nhưng lại nghĩ đến em gái đã chết, cô kiệt lực chịu đựng, lộ ra bộ dáng lạnh nhạt, “Mạc Hoa Khôi, anh say rồi, nhanh trở về nhà đi, đừng ở chỗ này mượn rượu làm càn.”

“Trục Nguyệt, anh không có say.” Nghe cô nói, Mạc Hoa Khôi mới buông cổ áo Mạc Thiếu Đình ra, mắt đầy lệ nói, “Anh lúc này so với bất cứ lúc nào thật tỉnh táo… Trục Nguyệt, anh yêu em, thật sự yêu em, thật yêu thật yêu, không có em, anh không biết sống như thế nào, anh cầu em, trở lại với anh đi, có được không?”

Giọng của hắn hơi hơi mang theo âm khóc nức nở, làm người nghe xong đặc biệt đau lòng. Đương nhiên hắn nói những lời này thật sự chân thành, cũng dụ hoặc thật lớn, ai nghe xong chỉ sợ của mềm lòng.

Thu Tiểu Quân cũng không phải người cứng rắn gì, hắn cầu xin như vậy cô sẽ mềm lòng, cũng đau lòng, nhưng cứ nghĩ đến thù của em gái lại không thể không chịu đựng loại cảm xúc này, buộc mình phải lộ ra vẻ lạnh nhạt, “Mạc Hoa Khôi, em đã nói với anh, em không có yêu anh. Người em yêu là Thiếu Đình, mặc kệ anh nói thế nào, em đều sẽ không trở lại bên cạnh anh.”

“Trục Nguyệt, anh không tin em đối với anh một chút cảm tình cũng không có.” Hắn trước sau giữ lại một tia hy vọng, kích động nói, tay giữ chặt cánh tay của cô, lôi cô ra khỏi phòng thuê.

Mạc Thiếu Đình chú ý nhất cử nhất động của hắn, thấy thế bèn bắt lấy cánh tay hắn, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng nói: “Khôi, có những thứ, của ngươi chính là của ngươi, không phải thì mãi vẫn không phải của ngươi, ngươi có dùng sức mạnh cường đoạt cũng là vô dụng.”

“Mạc Thiếu Đình, cái tên vương bát đản, buông tay cho ta.” Cử chỉ này của hắn, không thể nghi ngờ làm Mạc Hoa Khôi càng thêm phẫn hận, như là mất đi lý trí, một cánh tay khác đột nhiên hướng đầu của Mạc Thiếu Đình đấm một cái.

Mạc Thiếu Đình tránh không kịp, phần đầu vừa vặn bị đánh, “Ách a ~” thân mình lảo đảo một bước, tay, không khỏi buông lỏng.

“Thiếu Đình.” Nhìn đến như vậy một màn, Thu Tiểu Quân có điểm cấp, cũng có chút khí, dùng sức ném ra hắn tay, bước nhanh đi đến bên người Mạc Thiếu Đình, vươn tay vẻ mặt lo lắng đỡ Mạc Thiếu Đình, “Thiếu Đình, anh thế nào?”

Thấy cô lo lắng cho mình như vậy, Mạc Thiếu Đình trong lòng là ngọt lại ấm áp, nhìn Mạc Hoa Khôi thần sắc khó chịu, cố chịu đựng đau đối với Thu Tiểu Quân lộ ra nụ cười mê người, “Anh không có việc gì.”

Nghe vậy, cô yên tâm không ít, đầu quay lại oán hận nhìn Mạc Hoa Khôi, thanh âm vô tình lạnh lùng nói: “Mạc Hoa Khôi, anh quá không thể nói lý, anh đi ngay cho em, em chán ghét anh, em hận anh, một chút cũng không muốn nhìn thấy anh.”

Giờ này khắc này, đối với Mạc Hoa Khôi, mỗi một chữ cô nói đều giống như con dao nhọn đâm vào trong lòng yếu ớt của hắn, làm hắn cảm thấy rất đau, đau đến không thể hình dung nổi.

Hắn không nhịn xuống được tư vị khó chịu, đôi mắt ướt đẫm, vừa tuyệt vọng lại vừa hy vọng nhìn không chớp mắt khuôn mặt mỹ lệ lạnh nhạt của cô, “Trục Nguyệt, cho anh biết anh phải làm gì em mới có thể yêu anh, trở lại bên anh?”

“Ha hả……” Sửng sốt một giây, Thu Tiểu Quân lạnh lùng cười lên tiếng, tựa hồ cảm thấy hắn hỏi một vấn đề thật tốt, cô nghĩ nghĩ rồi cười lạnh, “Mạc Hoa Khôi, nếu anh tự…” Không biết vì cái gì, chữ “sát” cùng “chết”, cô đột nhiên không nói nên lời, đôi mày gắt gao nhíu nhíu, rối rắm một hồi vẫn không nói được lời muốn nói, mà lại chuyển qua: “Mặc kệ anh làm thế nào, em đều sẽ không… yêu anh.”

“……” Mạc Hoa Khôi không nói được tiếng nào, những lời này của cô không thể nghi ngờ phán án tử cho hắn, trong phút chốc, hy vọng không có, tuyệt vọng đánh úp lên cả người, ép tới làm hắn không thở nổi.

Đôi mắt hắn thật ướt, nhưng hắn vẫn cố quật cường nhịn xuống không cho nước mắt chảy ra trước mặt cô cùng Mạc Thiếu Đình. Hai mắt đẫm lệ nhìn thật sâu vào khuôn mặt của cô, lúc này mới chậm rãi xoay người, từng bước một trầm trọng đi ra khỏi phòng…

Khi hắn rời đi, ánh mắt hắn đầy tuyệt vọng, là bi thương, chứa đầy đau khổ không nói nên lời. Thu Tiểu Quân nhớ rõ, lần hắn tới quán bar thấy mình nói chuyện với Lâm An An, hiểu lầm mình cùng Lâm An An có quan hệ, nói ra lời khó nghe, chính mình lúc đó trước mặt mọi người đánh hắn một bạt tai.

Cô rõ ràng nhớ rõ, lần đó hắn rời đi, ánh mắt bi thương lúc ấy cùng lần này cũng giống nhau, lúc ấy cô cảm thấy thật hối hận.

Cô minh bạch, lúc này đây, những lời sát thương so với cái tát kia còn mạnh mẽ hơn nhiều lần, sẽ làm hắn càng thêm khó chịu, tuy rằng mình không hối hận nhưng mỗi khi hồi tưởng đến hắn rời đi với ánh mắt vô tận ưu thương cùng với bóng dáng hiu quạnh kia, trong lòng cô lại ức chế không được nỗi bất an, còn có sự đau lòng đối với hắn.

Mạc Thiếu Đình phát hiện, Mạc Hoa Khôi đã đi ra khỏi phòng, nhưng cô vẫn nhìn về hướng hắn rời đi, giống như từ thần sắc của cô nhìn ra chút gì, trong lòng hắn có điểm thấp thỏm. Duỗi tay ra choàng qua vai cô, ôm cô gắt gao vào trong lòng ngực, cằm tựa lên đầu cô, có chút khàn khàn ôn nhu nói: “Bảo bối, hắn sẽ không lại đến quấy rầy chúng ta. Đêm nay, cùng anh quay về hoàng cung đi.”

“……” Cô không nói chuyện, gắt gao rúc vào trong lòng ngực hắn, đôi mắt trộm hiện lên một tia lệ quang.

Mạc Hoa Khôi không biết chính mình là như thế nào đi ra khỏi quán bar náo nhiệt, cảm giác mình cũng như một cái xác không hồn, không biết cười, cũng không biết khóc, lảo đảo xiêu vẹo mở cửa leo lên xe, phát động động cơ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận