Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha ha.” Trần Nguy Nga cười nhạo một tiếng, ông cũng đã quen với công kích không đau không ngứa kiểu này của cháu gái, hơn nữa còn rất hưởng thụ quá trình “trừng phạt” cháu gái sau khi cô tỏ vẻ chống đối mình.
Ông xách cháu gái lên, giơ gậy thịt của mình cắm rút mấy trăm cái trong đường động của cháu gái, rút tới Hiểu Nhu không ngừng rêи ɾỉ kêu gào, dâʍ ŧᏂủy̠ chảy đầy chân ông.
“Mèo con, không phải mệt rồi ư, sao còn có sức cào người nữa? Lại nói dối chú có đúng không? Cháu đúng là nói dối thành tinh. Được, không phải cháu nói muốn ngắm trăng ư, chú dẫn cháu đi ngắm trăng đi.”
Trần Nguy Nga liếc mắt ra hiệu với Trần Tuấn Sinh, không hổ là cặp anh em cùng một mẹ sinh ra, ăn ý lạ thường, ngay cả hành động ác liệt cũng giống nhau như đúc.
Trần Tuấn Sinh mở cửa phòng ra, cũng không mặc quần áo, cứ để vậy bước ra ngoài.
Trần Nguy Nga còn chẳng thèm rút dươиɠ ѵậŧ ra, cứ tiếp tục cắm trong cơ thể Hiểu Nhu như vậy mà bước ra ngoài theo.
Ra cửa phòng, đi xuống cầu thang, mỗi một bước đi gậy thịt cứng rắn của Trần Nguy Nga lại chọc vào đáy huyệt mềm mại của thiếu nữ, dâʍ ŧᏂủy̠ tràn lan kéo thành một đường dài.
“A… A… Ngừng… A… ngừng lại… Ưm a… Chú muốn đi đâu?” Hiểu Nhu bị chú một đường ôm thao, trong lòng cực kỳ bất an lo lắng.
Trần Tuấn Sinh dẫn em gái tới hậu hoa viên nhà Hiểu Nhu.
Hiện tại đã khuya, chỉ có ánh trăng bạc cao cao rọi xuống. Ánh trăng dịu dàng chiếu khắp xung quanh.
Vùng ngoại thành dân cư thưa thớt, hiện tại lại đã khuya, xung quanh ngoại trừ tiếng côn trùng kêu vang gần như không nghe được bất kỳ động tĩnh gì nữa.
Càng yên tĩnh, Hiểu Nhu lại càng bất an: “Không không không, không cần ở đây.”
Vừa thấy chú ôm mình ra ngoài, Hiểu Nhu đã kinh hoảng thất thố muốn nhảy xuống khỏi người chú chạy trốn đi, nhưng bị chú đè chặt lại, dươиɠ ѵậŧ cô khó khăn lắm mới tránh được một nửa lại bị vững vàng thọc ngược trở về.
Trần Nguy Nga nhanh chóng thọc vào rút ra gần trăm cái, cẩn thận trừng trị cô cháu gái không nghe lời này, cắm tới cả người Hiểu Nhu mềm nhũn ra, muốn chạy trốn nhưng lại hữu tâm vô lực.
“Chạy cái gì? Không phải đồ dâʍ đãиɠ cháu cũng từng chơi bên ngoài rồi sao?” Giọng nói của người chú ác ma vang lên ngay bên tai Hiểu Nhu, khiến Hiểu Nhu nghe mà cả người càng căng thẳng hơn.
Hiểu Nhu cứng đờ ngẩng đầu nhìn vẻ mặt chú, quả nhiên là một khuôn mặt đen thui.
Trần Nguy Nga gần như cứng rắn bẻ đùi cháu gái ra, để hạ thân mình cắm thẳng vào u cốc của cô tiếp tục chà đạp.
Ông ta cắn tai Hiểu Nhu, hung ác nói: “Không phải lần trước cháu và hai tên man rợ kia chơi bên ngoài vui vẻ lắm sao? Hẳn cha cháu còn chưa biết việc này đúng không? Thế nào? Có muốn để cha cháu xem những tấm ảnh kia, nhìn xem đồ dâʍ đãиɠ cha cháu sinh ra đã dâʍ đãиɠ dưới háng người khác như thế nào không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận