Chương 167

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 167

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh không được đến đây, em không muốn bị anh nhìn thấy, bây giờ em rất xấu, anh nhìn sẽ làm em mất mặt, không được đến đây.”

Nhưng Qúy Trình không hề che bai cô một chút nào, giữ chặt tay cô gỡ xuống, nhìn gương mặt già nua của cô, anh ngồi xổm xuống, chậm rãi an ủi cô: “Không xấu, Từ Nhuyễn, em vẫn đẹp như vậy, vẫn giống như trong trí nhớ của anh. Từ Nhuyễn, em rất đẹp, em rốt cuộc đã quay về bên anh, anh đợi em rất lâu, nhiều năm qua anh vẫn luôn tìm em, vẫn luôn đợi em trở về, anh tìm em đến phát điên rồi. Rốt cuộc cũng đã tìm được em. Trước kia anh thật sự thích em, yêu em vô cùng. Năm đó đều do anh quá bạo lực với em, làm em rời đi chịu khổ như này. Về sau em đi theo anh sống một cuộc sống tốt đẹp hạnh phúc được không? Không được gạt anh ra. Không được rời bỏ anh lần nữa, anh chịu đủ 20 năm không có em rồi. Anh chỉ muốn ở bên em, không được vứt bỏ anh nữa, trong ngần ấy năm anh luôn cô đơn một mình.”

“Nhiều năm trôi qua mỗi giây mỗi phút anh đều nhớ em. Rất nhớ rất nhớ em.”

Quý Trình là một người đàn ông cứng cỏi kiên cường, khi nói ra lời này cầm chặt tay cô khóc rống lên như trẻ con.

Từ Nhuyễn bị lời nói của anh làm cho cảm động, bởi vì chịu không nổi bộ dạng khóc lóc của anh nên nước mắt cũng chảy ra.

Quý Trình khóc, thân thể phát run, khóc xong anh duỗi tay xoa mặt cô, hôn môi cô, từng chút một, chậm rãi hôn giống như đối đãi với trân bảo quý giá.

Từ Nhuyễn nhìn bộ dạng này của anh cũng không chịu nổi nữa rồi, bị anh cạy mở cánh môi đầu lưỡi tiến vào, tìm tòi mút mát đầu lưỡi cô, hai người hôn nhau nồng nhiệt.

Một nụ hôn, lại xa cách 20 năm.

17

Chân Từ Nhuyễn tuy rằng bị cưa nhưng mấy ngày nay được bồi dưỡng tốt vì vậy dần dần khôi phục được một chút huyết sắc.

Trước đây do vất vả làm lụng nên mặt già nua khủng bố.

Nhưng gần đây được chăm sóc, được ăn các loại tổ yến.

Trong thời gian này, cô ăn đồ bồi bổ còn nhiều hơn ăn cơm, nhưng ăn quá nhiều đồ bổ cũng không tốt lắm.

Tuy rằng sắc mặt cô rất tốt nhưng cảm giác cơ thể ăn không tiêu, nếu bổ sung quá mức thì cơ thể dễ bị nóng cho nên không muốn ăn nữa.

Qúy Trình sợ cô chạy mất nên khóa cửa phòng lại nhốt cô ở trong, còn cố ý đưa hai người hầu đến chăm sóc cho cô, cô bây giờ không cụt chân sao có thể chạy được?

Cô cũng không hy vọng gì nhiều, hai người đã bỏ lỡ nhiều năm như thế nếu khả năng bù đắp thì bù đắp luôn, cô không biết bản thân có thể sống được bao lâu.

Hôm nay cô nói không muốn ăn tổ yến nữa.

Thời gian gần đây ăn quá nhiều, mệnh cô sinh ra không được hưởng cuộc sống sung sướng, nhiều năm qua đều đều sống trong khốn khổ đột nhiên được ăn nhiều đồ tốt như này cơ thể thật sự không tiêu hóa nổi.

Người hầu quay lại báo cáo cho anh biết cô không muốn tiếp tục ăn tổ yến nữa, cho nên cầm tổ yến mang đến phòng cô hỏi: “Sao không ăn?”

Từ Nhuyễn sợ hãi không muốn gặp anh, dù sao hiện tại bản thân đã biến thành cái bộ dạng như này.

Cô cảm thấy bản thân xấu xí già nua không hề xứng đôi với người tốt như anh. Nhiều năm qua đi, anh ngày càng đẹp trai, càng có thêm hương vị của đàn ông trưởng thành, ngày càng thành thục, không cần nói đến Từ Nhuyễn đã một đống tuổi, dù cho em gái nhỏ đi trên đường nhìn thấy anh chắc chắn cũng sẽ động lòng.

Em Từ Nhuyễn giải thích với anh: “Em đã đến tuổi này rồi, ăn đồ bổ như kia rất lãng phí tiền, em không ăn nữa đâu. Em thấy ăn nhiều cũng không tốt lắm.”

Quý Trình nghe được lời này không nói gì, ngồi ở mép giường, thân thiết cầm thìa đút cho cô ăn, nhưng cô không hề muốn ăn.

Quý Trình nhìn bộ dạng cố chấp của cô, đặt tổ yến sang một bên nói: “Em không ăn thì để anh ăn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận