Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn chưa từng có nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy.

Không nghĩ tới sẽ có ngày muốn khai chiến với người anh họ Mạc Thiếu Đình, càng không nghĩ tới mình sẽ chán ghét cùng phẫn hận người phụ nữ làm mình động tâm. Thế giới chính là kỳ diệu như vậy, mặc kệ người có nguyện ý hay không, cái gì tưởng tượng được đến hay không đến, đều có thể phát sinh.

Thu Tiểu Quân biết được tâm tình của hắn, nhưng, cô càng biết tâm tình của mình, tâm từng đợt quặn đau, đầy nước mắt lắc lắc đầu, cầu xin nhìn hắn, “Kiện Vũ, lúc này em không thể đi, em muốn nhìn anh ấy bình yên từ phòng cấp cứu ra… Em tin tưởng, anh ấy nhất định sẽ không có việc gì.”

“Lúc này là em thương hại cậu ấy sao?” Hắn thật không kiên nhẫn nhìn chằm chằm mặt cô, “Anh nói cho em biết, cậu ấy không cần em thương hại.”

“Kiện Vũ, em đối với anh ấy không phải thương hại.” Tâm cô thật khó chịu, không chút do dự giải thích, “Em đối với anh ấy là… yêu.” Do dự một giây, cô kiên định nói từ “yêu” kia, phảng phất giây phút này, cô đã hiểu trái tim của mình đối với Mạc Hoa Khôi là thế nào.

Đúng vậy, là yêu, nếu không phải là yêu, lúc biết tai nạn của hắn, cô sẽ không thống khổ cùng khó chịu như vậy, quần áo cũng không đổi, trên người còn mặt áo choàng tắm, trên chân cái gì cũng không có, liền chạy tới bệnh viện.

Đúng vậy, cô không nói sai, cô xác thật là yêu hắn, bằng không, biết hắn xảy ra tai nạn, cô sẽ vui sướng khi người gặp họa, ước gì hắn bị tai nạn xe chết đi, nhưng hiện tại cảm xúc này, ý tưởng này hoàn toàn không có.

“Ha hả, yêu?” Cô trả lời vậy, không thể nghi ngờ làm Âu Dương Kiện Vũ cảm thấy cô là người đáng khinh bỉ nhất thế giới này, không biết nên khóc hay cười chê cười, “Yêu cái gì? Em phản bội cậu ấy, ở cùng Mạc Thiếu Đình tốt hơn, đây là em yêu cậu ấy? Tình yêu của em, cũng quá khác người đi? Nếu là yêu dạng này như em nói, thì không yêu tốt hơn.”

“……” Cô bị hắn nói tới một câu cũng không nói lại được, khổ sở nói không nên lời, kế tiếp thối lui, nước mắt chảy đầy trên mặt, bộ dáng bi thương lại chật vật.

Cô không nói chuyện nữa, Âu Dương Kiện Vũ cũng không nói gì thêm, nhìn mặt cô đầy nước mắt, cùng với trên người mặc áo choàng tắm, chân trần, mạc danh không đành lòng đuổi cô đi, âm thầm tự mắng mình một câu, rồi xoay người đưa lưng về phía cô.

Hai mươi phút sau, Mạc Thiếu Đình chạy đến, nhìn cửa phòng cấp cứu còn đóng, cấp tốc bước nhanh hướng hai người bọn họ, “Kiện Vũ, Trục Nguyệt, Khôi thế nào?”

Nghe được thanh âm của hắn, Âu Dương Kiện Vũ đột nhiên xoay người, nhìn đến hắn thì giận sôi máu, bước nhanh vài bước về phía hắn, túm chặt cổ áo hắn, phẫn nộ nói: “Mạc Thiếu Đình, ngươi con mẹ nó hỗn đản, ngươi còn không biết xấu hổ hỏi hắn thế nào?” Nói xong, bất chấp tất cả, giơ tay lên đấm một quyền vào đầu hắn, sau đó lại nhấc đầu gối, hướng bụng hắn mà dùng sức đẩy hắn ngã xuống đấy, ngay sau đó lại lần nữa chuyển người về phía trước, dùng sức múa may nắm tay lên đầu lên bụng hắn.

Mạc Thiếu Đình không đánh trả.

Hắn biết, Mạc Hoa Khôi ra như vậy, mình không trốn được trách nhiệm, cho nên, Kiện Vũ đánh hắn, mắng hắn, hắn vẫn để yên, hy vọng như vậy hắn sẽ dễ chịu được một chút, càng hy vọng như vậy Mạc Hoa Khôi có thể bình an rời phòng cấp cứu.

Thu Tiểu Quân đem hết thảy đều xem ở trong mắt, đôi mắt ướt, tầm mắt mông lung, tâm thật đau, thật khó chịu.

Nếu là bình thường, cô nhất định sẽ tiến lên khuyên can, tách bọn họ ra, nhưng hiện giờ cô thật thờ ơ, bởi vì giờ khắc này, toàn bộ tâm tư đều ở nơi Mạc Hoa Khôi, cô đã không còn sức lực, không có tâm tình đi quản bất cứ việc gì khác.

Lúc Mạc Thiếu Đình bị Âu Dương Kiện Vũ đè trên mặt đất đánh đến mặt mũi bầm dập, Tiểu Ngô cùng a K tới bệnh viện, vừa đi qua chỗ rẽ nhìn thấy Mạc Thiếu Đình bị đánh thật sự thảm, hai người cả kinh, lập tức nhanh chóng tiến lên, ra sức kéo Âu Dương Kiện Vũ ra.

“Hai ngươi cút ngay, Mạc Thiếu Đình, tên vương bát đản này, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.” Lúc này, đôi mắt Âu Dương Kiện Vũ hồng hồng, giống như đánh đến nghiện mà mất đi lý trí, giãy giụa, nhìn Mạc Thiếu Đình nghẹn ngào mắng.

Mạc Thiếu Đình trong lòng cũng không dễ chịu, lý giải được tâm tình của hắn, từ trên mặt đất gian nan bò dậy, khóe miệng có vài vết máu, lôi kéo tay Tiểu Ngô cùng a K, “Ách, a K, Tiểu Ngô, các ngươi đừng kéo hắn nữa, để hắn đánh đi.”

Tiểu Ngô cùng a K nhìn tới Âu Dương Kiện Vũ ra tay thật mạnh, cho dù Mạc Thiếu Đình nói như vậy bọn họ cũng không buông Âu Dương Kiện Vũ ra, liếc nhau, rồi lo lắng nhìn hắn, trăm miệng cùng nói.

Tiểu Ngô: “Chính là điện hạ……”

A K: “Điện hạ, hắn……”

“Đừng nói nữa, nghe lời ta nói.”Mạc Thiếu Đình tâm ý đã quyết, mày nhăn lại, lạnh giọng ngắt lời hai người, “Chodù hôm nay ta bị hắn đánh chết, các ngươi cũng không được tiến lên ngăn cản.”

Hắn nói như vậy, Tiểu Ngô cùng a K đành phải buông Âu Dương Kiện Vũ ra.

Âu Dương Kiện Vũ tuyệt đối không khách khí với Mạc Thiếu Đình, tức giận chưa tan, Tiểu Ngô cùng a K vừa buông ra, hắn lập tức nhào tới, lại một lần nữa đem Mạc Thiếu Đình đè xuống đất đánh đấm liên hồi.

Mạc Thiếu Đình coi như là người rắn rỏi, nói chuyện giữ lời, mặc kệ hắn đánh như thế nào đều không đánh trả lại, đau như thế nào cũng cắn răn chịu đựng.

Tiểu Ngô cùng a K rất nhiều lần muốn tiến lên hỗ trợ, kéo Âu Dương Kiện Vũ ra, nhưng lại nghĩ đến lời hắn vừa nói lại không dám tiến lên, nội tâm thật sự rối rắm, nhìn một hồi, hai người liền ăn ý hướng mặt qua một bên.

Thu Tiểu Quân ở cạnh, tất nhiên nhìn thấy hết tình cảnh Mạc Thiếu Đình bị đánh tơi tả, thật ra, Mạc Thiếu Đình đánh đến bị thảm như vậy, trong lòng cô ít nhiều có chỗ không đành lòng, bước chân hơi hơi tiến phía trước một chút, miệng cũng giật giật, nhưng nghĩ lại Mạc Hoa Khôi còn ở phòng cấp cứu sinh tử chưa biết, lại liên tưởng tâm tình Âu Dương Kiện Vũ, cuối cùng vẫn không tiến lên khuyên can.

Bình luận (0)

Để lại bình luận