Chương 168

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 168

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn lâu, những vùng tối cũng dần hiện lên ánh sáng, như cả dòng sông sao đang lặng lẽ chảy giữa trời đêm.

Hai người nắm tay nhau đứng nhìn trời thật lâu, không ai lên tiếng.

Mãi sau, Dư Thanh Hoài mới nhẹ giọng nói: “Tống Kha, anh đưa em đi Paris, em thấy ở đó rất đẹp… nhưng đây là cảnh đẹp nhất mà em từng thấy. Cho nên em dẫn anh tới đây.”

Tống Kha chơi tới phát điên luôn rồi. Nếu nói lúc đầu cậu còn mang theo ít nhiều cái gọi là ưu thế tâm lý đến từ thành phố, thì bây giờ, giống như việc cậu đã học cách tiếp nhận Dư Thanh Hoài, cậu cũng dang tay ôm lấy mảnh đất chưa qua tô vẽ này.

Sáng nào cũng vậy, cậu dậy sớm ráng sức đi cho gà ăn, nhặt trứng, chơi với gà đến độ thân như bạn chí cốt. Thậm chí còn thử tự tay làm thức ăn cho gà, rất đơn giản, múc ít bột bắp, ra vườn nhổ vài cây rau, cắt nhỏ, trộn vào nhau là xong.

Cậu còn lẽo đẽo theo sau Dư Thanh Hoài nhặt củi, trên đường thì hăng hái đào bới đủ thứ ăn được.

Có lần gặp được củ mài rừng, Dư Thanh Hoài không nói không rằng cúi người đào luôn.

Loại củ mài hoang dại này rất dài, chôn sâu dưới đất, chỉ cần dùng xẻng mà cuốc xuống là gãy ngay, nên chỉ có thể dùng ngón tay mà chậm rãi cào từng lớp đất ướt ra.

Tống Kha đứng nhìn cũng đau lòng, khuyên mãi không được, cuối cùng đành bảo Dư Thanh Hoài tránh ra để cậu làm.

Nếu cho thời gian quay ngược lại một năm trước, có người nói với Tống Kha rằng đúng vào lúc này sang năm, cậu sẽ ngồi xổm giữa vùng quê, tay dính đầy bùn đất mà moi củ mài, chắc chắn cậu sẽ phì cười coi đó là chuyện hoang đường.

Thế mà giờ đây, cậu thật sự đang làm như vậy.

Cuối cùng chỉ đào được ba củ nhỏ tí, cậu nâng như trứng hứng như hoa mang về, nâng niu suốt dọc đường.

Cậu còn nhìn thấy một con thỏ rừng loáng qua trong núi, rồi còn cả gà rừng nữa, lúc bay ngang qua trước mặt, bộ lông óng ánh đủ màu sắc ấy khiến cậu ngơ ngác cả người. Cậu còn tranh cãi với Dư Thanh Hoài rẳng đó không phải gà rừng, đó là phượng hoàng!

Hai người còn được bác chủ nhà chở ra trấn đi chợ phiên.

Bây giờ Tống Kha đã hoàn toàn từ bỏ thói quen ngủ nướng, 7 giờ sáng cũng có thể dậy đi chợ mà không nhăn nhó.

Chợ phiên vô cùng náo nhiệt, bán đủ mọi thứ, những bác nông dân mặt còn nguyên dấu bụi đường, gánh hoặc vác đủ kiểu giỏ tre, mang theo những thứ vừa moi lên từ ruộng vườn.

“Cái kia là gì vậy?” Chỉ cần nhìn thấy thứ gì không nhận ra, Tống Kha lại quay sang hỏi Dư Thanh Hoài.

“Cát căn đó, bổ ra bên trong màu trắng, có thể ăn sống, vị hơi giống lê.”

“Còn cái này?”

“Hạt thủy cúc, đào từ ao lên, có thể nấu cháo.”

Nếu nói Tống Kha là quyển “Mười vạn câu hỏi vì sao” thì Dư Thanh Hoài chính là quyển “Từ điển hàng quê phiên bản đầy đủ”.

Dư Thanh Hoài đối với Tống Kha là có sự kiên nhẫn tốt nhất, hỏi gì cũng trả lời, không hề bực.

Chỉ là đang đi, cô bỗng nói: “Tống Kha, lần sau anh đi ra ngoài có thể ăn mặc giản dị hơn được không?”

Tống Kha hôm đó mặc một chiếc sơ mi trắng rộng, không biết là chất liệu gì mà vừa cứng cáp vừa không một nếp nhăn.

Cậu xắn tay áo lên đến khuỷu, đường nét cánh tay rõ ràng, gân xanh nổi lên dọc theo cẳng tay. Thỉnh thoảng cúi xuống chỉ vào mấy món đồ dưới đất, động tác hờ hững lại có một vẻ quyến rũ không tự giác.

Dân thị trấn thì trực tiếp hơn dân thành phố, ánh mắt không chút kiêng kỵ, cứ nhìn là nhìn. Tống Kha nổi bật quá, suốt đoạn đường đi đâu cũng bị soi, mà soi tới nỗi bất kể già trẻ trai gái đều nhìn chằm chằm.

Tống Kha chẳng phân cho người khác chút chú ý nào, ánh mắt của cậu hoặc là dán trên đống nông sản, hoặc là dính lên người Dư Thanh Hoài. Nên cậu hoàn toàn không hiểu vì sao mình lại gây chú ý.

Cậu nhướng mày, không hiểu một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản thì không giản dị chỗ nào, nhưng vẫn gật đầu: “Vậy lần sau anh mặc áo đen.”

Dư Thanh Hoài chẳng tỏ thái độ gì, chỉ âm thầm nghĩ lần sau không đi chợ nữa cho lành, dù cô có nhịn giỏi thế nào thì cũng thấy không thoải mái với mấy ánh mắt kiểu đó.

Cô kéo Tống Kha bước nhanh hơn, chỉ dừng lại ở một sạp bánh, mua hai cái, đưa cho cậu một cái.

“Ngon lắm, ăn lúc còn nóng đi.”

Cô vừa nói xong đã cắn một miếng, tiếp tục sải bước về phía trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận