Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thể lực của người chú thật không phải chuyện đùa, mãi tới khi Hiểu Nhu bị cắm đến bủn rủn cả người, gần như ngửa ra sau ngã xuống đất, Trần Nguy Nga mới bỏ qua tư thế này, dẫn theo cháu gái tới đình hóng gió trong hoa viên, để cô nằm ngửa trên bàn đá.
Ông ta khép hai chân thon dài trắng nõn của cháu gái lại treo trên đầu vai, một tay bóp lấy hạt đậu đỏ trước ngực cháu gái, một tay bóp chặt vòng eo mềm mại mịn màng, bắt đầu điều khiển hạ thân lao nhanh tới.
Dựa vào sức chịu đựng siêu cường, chú một hơi cắm gần ngàn cái mới chịu bắn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng đặc quánh vào cơ thể cháu gái.
Sảng khoái thở dài một hơi, Trần Nguy Nga rút hung khí đã bắn hết đạn ra, để nó lồ lộ ra dưới ánh trăng.
Đống to lớn mềm nhũn kia dù đã nhỏ hơn lúc cương cứng một vòng, nhưng thoạt nhìn nó vẫn đang đằng đằng sát khí.
Trường thương nhỏ đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ và dâʍ ŧᏂủy̠, chẳng khác nào đao nhọn nhỏ máu, khiến người thị huyết vừa liếc mắt nhìn đã hưng phấn không thôi.
Trần Tuấn Sinh không chịu nổi. Ông trực tiếp nhào về phía con gái còn đang nằm trên bàn đá, xoay người một cái, xách súng trực tiếp cắm vào từ phía sau, cắm tới Hiểu Nhu lại rên lên, tiếp đó là một chuỗi rêи ɾỉ vụn vỡ…
Bàn đá lạnh băng cọ lên ngực mềm của Hiểu Nhu khiến cô thấy đau, nhưng cô lại không dám kêu lớn tiếng. Tuy hiện tại đã trễ nhưng kiểu gì cũng có hàng xóm thức khuya, nếu lỡ bị bọn họ nghe thấy động tĩnh gì, Hiểu Nhu cảm thấy mình không chuyển nhà là không thể.
Cũng may lần này ba ba quá kích động, dươиɠ ѵậŧ vừa vào cảng đã bắt đầu lao nhanh tới. Đổi lại ngày thường chắc chắn ba ba sẽ lại dùng vài chiêu đa dạng dày vò cô một phen sau đó mới có thể điên cuồng cắm rút tiến thẳng tới trung tâm.
Có lẽ hôm nay cô còn có thể được nghỉ sớm, Hiểu Nhu lạc quan nghĩ.
Thế nhưng sự thật chứng minh, Hiểu Nhu nghĩ quá đẹp.
Như không chịu thua kém, Trần Tuấn Sinh bắn hết đợt này tới đợt khác, dươиɠ ѵậŧ cũng cứng hết đợt này tới đợt khác, hệt như đang phân cao thấp với em trai mà điên cuồng cắm vào cơ thể Hiểu Nhu.
Ông lúc thì đè cô trên bàn đá, lúc lại để cô quỳ trên cỏ vừa khẩu giao vừa bị cắm huyệt, thậm chí ông còn quá đáng tới độ ôm cô đi tới chỗ cổng sắt, đối diện với bãi đất trống bất kể lúc nào cũng có thể gặp người đi đường đi qua, lộ ra động thịt đang ngậm lấy dươиɠ ѵậŧ mãnh thao, khiến Hiểu Nhu sợ tới độ ngất đi.
Trước khi Hiểu Nhu ngất xỉu, cô không khỏi chửi thầm, vì sao đêm nay cả cha và chú cô đều kích động như vậy?
Hiểu Nhu không khỏi nhớ tới “truyền thuyết người sói”, quả nhiên cứ tới đêm trăng tròn đàn ông đều sẽ biến thân!
Nghĩ xong, trước mắt Hiểu Nhu tối sầm, không còn hay biết gì nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận