Chương 169

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 169

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

168 Đường Nhã Nam chuẩn bị trở về 4
Diêu Phong quay đầu nhìn lại, người đàn ông đang nhìn màn hình tivi, ánh mắt u ám, lại không nhìn ra bất kỳ cảm xúc gì.
Tiếu Á Huy cùng dùng ánh mắt hỏi anh ta xem đã xảy ra chuyện gì, anh ta đang muốn thăm dò một chút, Giang Đình đã xoay mặt, tiếp tục cùng Tiếu Á Huy bàn chuyện công việc, không chút thất thường, giống như chuyện trên tivi chỉ là râu ria, là khúc nhạc dạo ngắn…
10 giờ đêm Đế Đô, cùng với ban ngày ồn ào là hai cảnh tượng hoàn toàn khác biệt, ánh đèn giống như dải ngân hà, có một loại vẻ đẹp yên tĩnh không bị quấy rầy.
Thời Đại Hoàng Cung đương nhiên có bố trí đài quan sát riêng, tinh xảo lại không tệ.
Vịn tay lên lan can, nhìn xuống là những tòa nhà cao thấp đan xen, ánh đèn và thủy tinh trong suốt, đi lên là bóng đêm yên tĩnh.
Bóng lưng người đàn ông dày rộng, có loại cảm giác thâm trầm không nói nên lời.
“Tôi biết cậu ở đây.”
Giang Đình quay đầu, Lục Nhất Hoài đang đứng phía sau anh ta, có lẽ là do bóng đêm, dấu tay trên mặt anh ta cũng không rõ, chỉ là nói không lưu loát.
Lục Nhất Hoài không quá để ý, cong môi cười.
“Nghe Diêu Phong nói, cô ấy sắp quay về hả?” Bên lưỡi truyền đến đau đớn khiến Lục Nhất Hoài nghiến răng nghiến lợi, món nợ này, anh ta sẽ sớm đòi lại.
Anh ta đặt tay lên lan can, hỏi Giang Đình “Cậu định làm gì?”
Dưới bóng đêm, cuối tháng 12, gió lạnh thổi đến rét căm căm.
Giang Đình trầm mặc.
Xung quanh yên tĩnh, cũng không ai đáp lại, Lục Nhất Hoài quay mặt, bình tĩnh nhìn Giang Đình.
Trong ánh mắt anh ta, Giang Đình có chút buồn cười đáp “Tôi còn có thể làm gì? Thông báo cho hải quan ngăn cản cô ấy? Hay là bảo máy bay ngừng bay?”
Người này thế mà còn nói đùa.
Lục Nhất Hoài ngoài ý muốn nhướng mày, xem ra lòng lo lắng của anh ta là dư thừa, người này bình tĩnh như mây bay nước chảy cũng không phải ngày một ngày hai.
“Vậy…” Ngón tay anh ta gõ lên lan can, nhìn như tùy ý nói.
“Người kia thì sao?”
Giang Đình quay đầu nhìn anh ta, cau mày.
“Cậu đừng giả bộ không hiểu, ngay cả Diêu Phong cũng nhìn ra được.” Lục Nhất Hoài liếc thoáng qua anh ta, nói trúng tim đen “Chuyện dáng dấp Lâm Chi Nam và cô ấy rất giống, chẳng lẽ cậu lại không biết?”
Anh ta dừng một chút rồi nói “Đến lúc đó cậu dự định làm gì?”
Giọng nói của người đàn ông vẫn hững hờ như trước, Giang Đình trầm mặc một lát, bóng đêm ở trên mí mắt anh ta lưu lại một bóng mờ.
Giống ư? Có lẽ lúc đầu cảm thấy giống.
Nhưng thoáng quen thuộc sẽ biết tính cách của hai người này hoàn toàn trái ngược nhau, cô nhóc này làm ra một số hành động, đừng nói là cô ấy, chỉ sợ phần lớn con gái đều không làm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận