Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Không được nhúc nhích.”

Đại khái là liên tưởng đến công việc của anh, Thành Dao bị 3 từ kia làm cho buồn cười, cười khúc khích ra tiếng.

(*không được nhúc nhích = 不 许 动: gốc có 3 từ)

Kết quả…

“Cười? Em còn cười? Mông không đủ đau đúng không?”

Tiếng “chan chát” lại rơi xuống như pháo hoa nổ, chạm tới nửa bờ mông bên kia, sức lực tăng lên gấp mấy lần.

“Kêu lên!”

Thành Dao theo phản xạ có điều kiện bắt đầu đá đạp lung tung, nảy lên nảy xuống ở trên đùi anh, “Chủ nhân, chủ nhân, đau quá~”

Bàn tay to của Chu Tĩnh Vũ mang theo vết chai sạn vì đã cầm súng, làm tăng thêm tác dụng ma sát khi đánh.

Làn da lộ ra trên mép quần lót đã chuyển sang một màu đỏ rực, anh không thể ngừng tưởng tượng ra dưới tấm vải nhỏ hình tam giác này ẩn chứa phong cảnh động lòng người ra sao.

Anh móc lấy mép dưới quần lót của Thành Dao, gạt gạt lên, “Có thể chứ?”

Khuôn mặt của Thành Dao áp chặt vào đùi đang mặc cảnh phục Chu Tĩnh Vũ, bên dưới lớp chất liệu mát lạnh là thân nhiệt bốc lửa của anh.

“Chủ nhân, anh có thể làm bất cứ điều gì anh muốn.” Cô nói.

Chu Tĩnh Vũ đột nhiên cảm thấy một trận hạnh phúc đến hoa mắt chóng mặt, thứ mà anh mơ tưởng bấy lâu nay đang từng bước đến gần.

Anh kéo quần lót của Thành Dao đến mắt cá chân, nhìn chất lỏng sền sệt kéo ra một sợi chỉ bạc trong không khí.

“Em rất thích như thế này!!”

Giọng điệu Chu Tĩnh Vũ không hề có ý hỏi, nhưng Thành Dao vẫn ngoan ngoãn gật đầu trả lời, “Em thích.”

Da đầu người đàn ông lâm râm tê dại, anh nâng tay đánh mông cô thêm một cái.

Thịt mông trần trụi rung động dưới cái tát mạnh mẽ.

Thành Dao xuýt xoa, nhân cơ hội vặn vẹo cái mông.

Chu Tĩnh Vũ vói tay vào giữa hai chân cô, bàn tay cảm nhận được sự trơn trượt.

________

“Nhìn em gấp gáp như vậy, thật không ngoan.” Chu Tĩnh Vũ tấm tắc nói, “Có cô gái đứng đắn nào mà như em không hả?”

“Em không phải là một cô gái đứng đắn mà.” Thành Dao nhỏ giọng nức nở.

“Tôi đã nhìn ra.” Người đàn ông dùng tay tách hai chân cô ra, cúi đầu dò xét.

Chỉ tưởng tượng đến ánh mắt thiêu đốt của anh quét qua giữa hai chân mình, huyệt nhỏ của Thành Dao theo bản năng co rút lại, phun ra càng nhiều chất lỏng hơn.

Chu Tĩnh Vũ cảm thấy thuốc hạ sốt vừa rồi có lẽ đã hết hiệu lực, hiện tại từ đầu đến chân đều nóng như muốn nổ tung.

“Vậy thì tôi không thể đối xử với em như đối xử với một cô gái nghiêm túc được, đúng không?” Vừa nói xong, ngón tay của người đàn ông gạt ra hai cánh hoa mịn màng, tìm thấy hạt ngọc trai đã dựng thẳng lên.

Ngón tay thô ráp mới xoa nắn hai cái, anh đã thấy toàn thân Thành Dao căng thẳng, tiếng thở dốc ngọt ngào tràn ra khỏi miệng.

“Thật lẳng lơ!”

Chu Tĩnh Vũ dứt khoát dùng hai ngón tay kẹp lấy viên thịt, vân vê theo chuyển động tròn.

“Đã tự mình nhào nặn nó chưa?” Anh cố ý lạnh giọng hỏi.

“Đã từng.” Thành Dao run giọng đáp.

“Bây giờ muốn ai nhào nó?” Đây quả thực là biết rõ còn hỏi.

Chẳng lẽ cô dám nói ra một cái tên khác sao?

“Chủ…chủ nhân…” Thành Dao bị khiêu khích đến mức cong chân nhỏ lên, “Muốn chủ nhân…nhào…”

Chu Tĩnh Vũ khép hai ngón tay lại, vớt một chút nước của cô lên, bôi lên miệng huyệt hai lần, giây tiếp theo, trực tiếp cắm ngón tay vào.

Thành Dao “ưm” một tiếng, tự động nâng mông lên để nghênh đón tay anh.

Hơi thở Chu Tĩnh Vũ trở nên nặng nề hơn. Một tay anh không ngừng ra vào trong cơ thể Thành Dao, tay còn lại đưa lên cao, “chát” một tiếng vỗ mạnh vào cặp mông hồng hào nóng bỏng trước mặt.

Ngón tay dài của người đàn ông đang mạnh mẽ khuấy đảo trong huyệt nhỏ vừa khít vừa nóng, vách hang vô cùng mềm mại, xúc tua như tơ lụa.

Ngón tay anh dài và rất khỏe, anh biết chính xác nên ấn vào đâu, nên móc vào đâu, chỉ moi móc vài cái đã khiến Thành Dao bật khóc.

“A…a…chủ nhân…xin anh…huhu…” Da thịt mềm mại ở đùi trong của Thành Dao càng ngày càng căng chặt, tiếng nước nhớp nháp dưới thân càng ngày càng vang.

Bình luận (0)

Để lại bình luận