Chương 17

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 17

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô không còn tâm trí đâu mà nghĩ xem liệu người ngoài cửa có nhận ra điều gì bất thường không, liệu đồng nghiệp có phát hiện ra mối quan hệ của họ, và khi nào người đàn ông này mới buông tha cho cô.
Hạt đậu đỏ hồng trước ngực bị anh gặm nhấm, hàm răng cứng khẽ cọ qua cọ lại. Anh đang tỉ mỉ thưởng thức cơ thể cô. Chiếc váy múa bị anh xé rách, bầu ngực phơi bày trong không khí lạnh lẽo, bề mặt da thịt trắng nõn nổi da gà, còn hai hạt anh đào trên đỉnh thì dựng đứng lên. Một bên bị anh ngậm lấy, bên còn lại run rẩy trong không trung, rồi được bàn tay to rộng bao bọc, nhào nặn chậm rãi.
Một tiếng rên nghẹn ngào bật ra. Người đàn ông đột nhiên tăng tốc nước rút, dương vật liên tiếp đâm mạnh vào nơi sâu thẳm nhất, đầu khấc áp sát vào cổ tử cung, cả cây gậy run lên. Dương vật chống lên cửa tử cung, rồi một luồng tinh dịch được bắn mạnh ra. Cao trào bất ngờ khiến Đàm Trinh Tịnh hét lên. Tiếng rên này không bị Nhiếp Tu Tề bỏ qua.
Anh rút vật cứng ra, một lượng lớn chất lỏng nóng hổi chảy xuống. Vài tiếng “bíp bíp” vang lên. Điện thoại rung nhẹ. Chiếc điện thoại nằm trong tay người đàn ông, ngón tay anh gõ nhẹ lên màn hình vài cái rồi cất vào túi áo vest. Một tin nhắn vừa được gửi đi. Đàm Trinh Tịnh không để ý đến hành động của anh, cô đang nhắm mắt, thở hổn hển.
Bả vai cô áp vào cánh cửa. Nhiếp Tu Tề lo cô bị đau nên ôm eo cô, bế cô đến chiếc ghế mềm cạnh gương trang điểm. Người ngoài cửa đã rời đi từ lúc nào. Đàm Trinh Tịnh mở mắt.
Nhiếp Tu Tề đã dùng khăn giấy lau sạch cho mình, kéo khóa quần lên. Cô cũng lặng lẽ với lấy khăn giấy, lau chùi nơi riêng tư. Chất lỏng màu trắng vẫn tiếp tục chảy ra, toàn thân cô vô lực, lau mãi không sạch. Mồ hôi túa ra trên trán, cổ tay đau nhức. Cô đang định thử lau lại thì cổ tay bị một bàn tay khớp xương rõ ràng nắm lấy, bàn tay kia giật lấy tờ khăn giấy.
Cô cụp mắt xuống. Nhiếp Tu Tề ngồi xổm trước mặt cô, gương mặt anh tuấn vừa thỏa mãn xong vẫn còn vương chút dục vọng, nhưng anh đã kiềm chế lại, tay cầm khăn giấy giúp cô lau chùi. Cô ngồi trên chiếc ghế đẩu mềm mại, cao hơn anh khá nhiều. Đàm Trinh Tịnh lơ đãng nhìn đỉnh đầu anh. Mái tóc anh dày và đen bóng, có một xoáy tóc nhỏ chỗ rẽ ngôi. Thoạt nhìn, có vẻ hơi dịu dàng, không hợp với con người anh. Cổ áo sơ mi phẳng phiu ban đầu giờ hơi nhăn nhúm do bị cô túm lấy. Phía trên cổ áo, yết hầu khẽ chuyển động.
Cô đưa mắt xuống nhìn khuôn mặt anh. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh đang chăm chú nhìn vào vùng kín giữa hai chân cô. Miệng huyệt nhỏ hồng hào bị đâm rút đến sưng đỏ, có vệt chất lỏng trắng đục đang chảy ra từ bên trong. Cảnh tượng này quả thực quá dâm đãng.
Má Đàm Trinh Tịnh đỏ bừng lên. Cô giật lấy khăn giấy từ tay anh, quay người tự lau chùi, động tác vừa nhanh vừa vội, sợ anh lại nổi hứng. Phản ứng của cô thật đáng yêu. Nhiếp Tu Tề đứng dậy, cổ họng khẽ bật ra tiếng cười.
Cô quay lưng lại với anh, lạnh lùng nói: “Anh Nhiếp, anh có thể đi được rồi.”
Nhiếp Tu Tề nheo mắt nhìn cô. Chiếc cổ thon dài hơi cúi xuống. Xương bướm sau lưng như đôi cánh sắp dang rộng. Cô gom chiếc váy rách lại, búi tóc lỏng lẻo, sợi dây buộc như sắp rơi ra. Cô không để ý, lấy một chiếc áo khoác lên người, che đi hoàn toàn tầm nhìn của anh. Nhiếp Tu Tề khép lòng bàn tay lại, khóe môi nhếch lên. “Đừng vội, đợi hai người kia đi xa đã.”
Trong trường vũ đạo này, Lưu Cầm là một trong số ít đồng nghiệp thân thiết với Đàm Trinh Tịnh. Lưu Cầm đến trường làm việc trước cô vài tháng, hai người thường hẹn nhau đi mua sắm sau giờ làm, cô ta cũng biết khá rõ về hoàn cảnh gia đình Đàm Trinh Tịnh. Sau tiết dạy, cô ta và một đồng nghiệp khác đến phòng thay đồ thì thấy cửa khóa, lúc đó cô ta đã cảm thấy có gì đó không ổn. Nghe nói hôm nay Đàm Trinh Tịnh trở lại trường, cô ta đoán Đàm Trinh Tịnh đang ở bên trong. Nhưng tại sao cô ấy không mở cửa? Lưu Cầm thầm thắc mắc. Bỗng điện thoại cô ta reo, là hiệu trưởng gọi, bảo họ đến văn phòng một chuyến. Hai người vội vàng đi ngay. Đến văn phòng, hiệu trưởng Vương cũng chẳng nói gì cụ thể, chỉ giữ hai người lại trò chuyện phiếm, trong lúc đó ông ta liên tục nhìn điện thoại như đang liên lạc với ai đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận