Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hai Người Bọn Họ Đến Từ Lúc Nào Vậy
Bà cụ cười dịu dàng, ánh mắt hơi liếc về phía Kiều Sở Sở: “Đừng giống như những người khác, từ nhỏ đến lớn đều chưa từng nấu cơm, được cưng chiều từ nhỏ, như vậy ra đời làm sao có kinh nghiệm được.”
Kiều Sở Sở giễu cợt: “Tôi cảm thấy con gái độc lập không nên có một định nghĩa cố định, biết nấu ăn là một loại độc lập, nhưng tuyệt đối không phải là loại duy nhất. Ví dụ như kiếm tiền thuê người giúp việc là một loại độc lập, lấy dép lê vả mặt bà lão ăn nói bậy bạ càng là một loại độc lập.”
Bà Trương tức tới mức nghẹn họng, khó chịu nhìn về phía Bùi Uyên và Bùi Triệt, chanh chua mà nói: “À phải, cô độc lập, vậy hai người này ai là ông chồng cô muốn buộc ga-rô?”
Bùi Uyên: “?”
Bùi Triệt: “?”
Kiều Sở Sở: “?”
Lúc này cô mới phát hiện bên trái là Bùi Triệt, bên phải là Bùi Uyên.
[Hai người bọn họ đến từ lúc nào vậy?]
Hạ Tuyết Thuần cũng ngẩn người, há miệng giải thích: “Bà Trương, bọn họ không phải…”
Bùi Uyên: “Là tôi.”
Bùi Triệt: “Là tôi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Bà Trương: “?”
Bùi Uyên và Bùi Triệt nhìn nhau, chỉ về phía đối phương…
“Anh ấy không phải, chỉ có tôi.”
“Nó không phải, chỉ có tôi.”
Kiều Sở Sở: “?”
Hạ Tuyết Thuần: “?”
Bà Trương: “Rốt cuộc là ai?”
Nét mặt Bùi Uyên và Bùi Triệt trở nên tức giận, bọn họ đều có chút khó chịu mà rời mắt, lại trăm miệng một lời: “Cả hai chúng tôi.”
Kiều Sở Sở sửng sốt.
Hạ Tuyết Thuần cũng sửng sốt.
Mặt mũi bà Trương trắng bệch, ánh mắt mờ mịt luống cuống đảo qua lại giữa ba người bọn họ: “Không phải, thế, thế này còn ra thể thống gì, cha mẹ các người vậy mà đồng ý sao?”
Bùi Triệt nghiêm mặt: “Bọn họ qua đời rồi.”
Bà Trương nhìn về phía Bùi Uyên: “Cậu thì sao?”
Mặt Bùi Uyên không cảm xúc: “Tôi và nó là anh em ruột.”
Bà Trương: “Anh em một nhà!”
Bà ta khiếp sợ nhìn về phía Kiều Sở Sở: “Cô làm thế nào vậy!”
“Đừng hỏi vợ tôi.” Bùi Triệt vắt chéo chân, tư thái lười biếng tùy ý: “Thấy bà không phú thì quý, trong giới này của chúng tôi, chỉ cần hai bên bằng lòng, đàn ông có thể có rất nhiều phụ nữ, tương tự, phụ nữ cũng có thể.”
Kiều Sở Sở như bị sét đánh: “Phụ nữ có thể, nhưng em không biết em có được hay không.”
“Anh nói em được chính là được.” Ánh mắt u ám của Bùi Triệt rơi lên mặt cô: “Có chút tiền đồ đi được không cục cưng?”
Bùi Uyên không nói chuyện, dứt khoát gác tay lên mặt ghế sau lưng Kiều Sở Sở, bình tĩnh nhìn bà Trương
Kiều Sở Sở: “!”
[Mặc dù đang khoác lác trước mặt người ngoài, nhưng mình cảm thấy mình sắp không thở nổi rồi.]
Cô không có cách nào tiếp nhận, hạ giọng hỏi: “Hai người làm gì vậy hả?”
Biểu cảm của Bùi Uyên không có một gợn sóng, cũng nhỏ giọng: “Đóng vai ông chồng buộc ga-rô của em.”
Bùi Triệt không lên tiếng, tỏ vẻ ngầm thừa nhận.
Kiều Sở Sở: “?”
[Chuyện này có gì vui mà đóng vai chứ! Trước mặt còn có Hạ Tuyết Thuần nữa!]
Sắc mặt Hạ Tuyết Thuần đã tái rồi.
Thì ra quan hệ của Bùi Uyên Bùi Triệt và Kiều Sở Sở là như thế sao?
Để không sinh ra đứa bé tội nghiệt, vậy nên hai người bọn họ bằng lòng buộc ga-rô?
Thảo nào bảy cậu chủ nhà họ Bùi không có người yêu, còn tốt với Kiều Sở Sở một cách kỳ lạ.
Đầu óc Hạ Tuyết Thuần đứng máy, chấn động tới mở to hai mắt, che miệng không nói nên lời.
Đầu Kiều Sở Sở đầy mồ hôi, đè đầu hai người ra giữa khẽ dựa: “Hai người vừa nói như vậy, Hạ Tuyết Thuần sẽ cho là ba chúng ta có vấn đề, anh xem cô ta chết máy luôn rồi!”
Bùi Uyên thờ ơ liếc Hạ Tuyết Thuần: “Vì sao em và bà già này không hợp?”
Kiều Sở Sở hắng giọng một cái, tự nhiên ghé vào tai anh: “Trước kia bà già này là hàng xóm trên lầu của em.”
Hô hấp Bùi Uyên ngưng lại, cảm giác cơ thể cô tới gần, hơi thở cũng ấm áp mà phả vào lỗ tai anh.
Cơ thể của anh bất giác căng thẳng, bàn tay trắng nõn bấm vào quần áo bệnh nhân, yết hầu cũng chuyển động lên xuống mất tự nhiên.
Bùi Triệt ở bên cạnh nheo mắt, dứt khoát kéo Kiều Sở Sở lại.
“Vậy vì sao quan hệ của hai người không tốt?”
Kiều Sở Sở ghé vào tai anh ấy nói: “Ngày nào cháu của bà ta cũng chạy tới chạy lui ầm ầm trên lầu, em cảm thấy rất ồn ào, ảnh hưởng tới công việc của em. Em lịch sự tìm bọn họ nhiều lần, bọn họ đều không nghe, sau đó bà già này mắng em một trận, nói em sĩ diện cãi láo, còn nói em đổ oan cho người khác.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận