Chương 171

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 171

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dư Thanh Hoài như nổi hứng với thứ dưới chân, lòng bàn chân lúc nhẹ lúc nặng, thử đè lên, rồi lại bất ngờ đá lệch ra một chút, dùng ngón chân móc về, đùa giỡn lung tung, hết bên đông lại bên tây.

Có một khoảnh khắc tưởng như vô tình, ngón chân cô nghiến mạnh vào đầu khấc, đau đến mức khiến Tống Kha giật bắn người, theo phản xạ rút eo lại.

Nhưng cơn đau ấy vừa qua, lập tức có một luồng tê dại mãnh liệt hơn dâng lên từ gốc, như nước nóng rót vào tận xương cốt, khiến cổ họng cậu mềm nhũn.

Cậu cố không bật ra tiếng, nhưng nhịp thở thì không sao kìm lại được, mỗi hơi đều nặng hơn trước.

Dư Thanh Hoài cúi đầu nhìn cậu, ánh mắt như phủ một tầng sương, không mang chút cảm xúc, chỉ bình thản quan sát từng phản ứng nhỏ trên cơ thể cậu như đang nghiên cứu thí nghiệm.

Lần này cô giẫm lên lại, không còn nhẹ nhàng như trước, mang theo chút tùy hứng, liên tục cọ sát quanh gốc.

Động tác không hề có quy luật, hoàn toàn tùy cảm giác mà làm. Lúc thì mạnh quá, khiến cậu nhíu mày, lúc thì lại nhẹ hẫng khiến toàn thân nổi da gà.

Cô thậm chí giẫm dọc thân dương vật từng chút một, như muốn thử xem có thể nghiền nát nó được không.

Tống Kha mấy lần muốn né tránh, nhưng chân lại không nhúc nhích, chỉ càng siết chặt lại, như đang chờ đợi bước tiếp theo của cô.

Cậu cảm thấy bản thân chẳng khác gì vật vô tri dưới chân cô, chỉ có thể bị chơi đùa, bị giẫm đạp, bị thử nghiệm.

Tai cậu nóng bừng, cổ họng khô khốc, trong lòng xấu hổ đến phát điên, nhưng cơ thể lại trung thực hơn tất cả.

Dương vật đang bị giày vò ấy căng đến phát đau, phần đầu tê rần, chất dịch trong suốt cứ không ngừng trào ra, thấm ướt cả lòng bàn chân cô.

“Dư Thanh Hoài… đừng… đừng làm vậy…” Tống Kha nghiến răng, giọng run rẩy, như cuối cùng không chịu nổi nữa mà mở lời.

“Đừng cái gì? Là thế này sao?” Cô dùng ngón chân giẫm lên đầu khấc, nghiền một vòng, lập tức khiến đầu khấc trào ra thêm một đợt dịch mới.

“Sao em lại thấy anh thích lắm thì đúng hơn.”

Toàn thân Tống Kha run rẩy, mặt đỏ như máu, cậu nhìn chằm chằm xuống đất, đến cả cổ cũng đỏ lựng, nhưng không nói nên lời.

Cậu muốn phản bác, nhưng phản ứng bên dưới đã bán đứng cậu.

Cô giẫm càng tùy tiện, cậu lại càng không kiềm chế được. Chỗ ấy căng đến muốn nổ tung, phần đầu tê dại từng đợt, thậm chí tự động giật giật như muốn thoát ra ngoài.

“Đừng… đừng giẫm nữa…” Cuối cùng cậu cũng thốt ra vài chữ, giọng rất nhỏ, rõ ràng đang run.

Nhưng cậu không hề trốn tránh, thậm chí chân cũng không nhúc nhích.

Cậu chỉ đỏ mặt cứng đờ ngồi đó, như một con thú nhỏ cố gắng chịu đựng bị giày vò, khóe mắt hoe đỏ, môi dưới bị cắn đến trắng bệch.

Cô lại nghiền thêm một cái, trong cổ họng cậu bật ra một tiếng rên cực ngắn, giống như cuối cùng cũng vỡ đê, rò rỉ qua kẽ răng.

“Ưm…”

Tống Kha nhắm tịt mắt lại, như thể cuối cùng cũng bị lột sạch tấm màn che cuối cùng, tiếng rên xen lẫn hơi thở càng lúc càng lớn.

“Dư Thanh Hoài… đủ rồi… đủ rồi…”

Cậu run rẩy dưới chân cô, mồ hôi rịn trên trán, lồng ngực phập phồng dữ dội, như thể chỉ một cú nữa sẽ khiến cậu sụp đổ hoàn toàn dưới từng đợt giẫm nát đó.

Cậu không biết bây giờ mình trông như thế nào, nhưng chắc chắn là rất nhếch nhác. Đến mức cậu cảm thấy mình sắp khóc rồi.

Dư Thanh Hoài đúng là càng lúc càng tệ.

Cô làm như không nghe thấy, giẫm đúng ngay chỗ khiến cậu kêu lớn nhất, thong thả nghiền ép.

Nhiệt lượng dồn nén bấy lâu như thủy triều trào lên từ tận gốc, cậu muốn kìm lại nhưng hoàn toàn không kịp nữa.

Chỉ trong chớp mắt, vật thể căng cứng dưới chân cô giật mạnh một cái, một dòng tinh dịch trắng đục phun thẳng ra từ dưới chân, bắn cả lên bàn chân cô.

Tống Kha như bị hút cạn, cả người ngã gục giữa hơi thở dồn dập và nỗi nhục nhã ngập tràn, khóe mắt ươn ướt, trông thảm hại hết sức.

Tống Kha hoàn hồn từ cơn khoái cảm mãnh liệt như sóng triều vỗ đến, mở mắt ra liền nhìn thấy Dư Thanh Hoài đang chống tay lên đầu gối đứng trước mặt mình, đầy hứng thú quan sát.

Phản ứng đầu tiên của Tống Kha là nhận ra sự xấu hổ tột độ một cách muộn màng, “Dư Thanh Hoài, em…” còn chưa kịp nói hết câu, đã bị cô hôn lên môi.

Cô nâng mặt cậu lên, chủ động hôn lấy.

Tống Kha mặt đỏ tim đập, hôn lại đầy cuồng nhiệt, Dư Thanh Hoài ngồi lên đùi cậu, hai người ôm siết lấy nhau.

Bình luận (0)

Để lại bình luận