Chương 173

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 173

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lát sau, giám định kết quả ra tới.

“Chỉ có trang cuối cùng là người khác viết.” Giám định viên trả lời.

Nghe vậy, đôi mắt cô lập tức ướt, trong lòng khổ sở lên đến cực điểm, đau quặn lên.

Bởi vì, hiện tại cô xác định mình đã hiểu lầm Mạc Hoa Khôi, hắn là vô tội, em gái chết không có một chút quan hệ nào với hắn.

Trừ bỏ việc xác định em gái chết không liên quan nào đến Mạc Hoa Khôi, cô còn xác định em ấy không phải tự sát mà bị người mưu sát, trong lòng minh bạch, trang cuối cùng này chính là hung thủ giết chết em gái mình. Người kia cố ý làm mình hiểu lầm việc em gái bị chết có quan hệ tới Mạc Hoa Khôi, giá họa cho hắn, làm di dời lực chú ý của mình.

Ách, cái người giết chết em, hại mình hiểu lầm Mạc Hoa Khôi, đến tột cùng là ai?

Bạch Trục Nguyệt tới tìm mình, cô ta có dáng người, dung mạo của em gái, cái chết của em có liên hệ tới cô ta và cha cô ta Bạch Hoa sao?

Mỗi nghi hoặc đều giống như búa ta gõ vào đầu, cô ưu thương đi ra khỏi phòng giám định, phát hiện trời đang mưa tí tách.

Nếu như ngày thường, nhìn đến dưới bầu trời mưa, mặc kệ gặp được cái gì không vui, tâm tình của cô nhất định sẽ rất tốt. Nhưng hôm nay dưới bầu trời mưa, cô chẳng thấy cao hứng chút nào, nghĩ đến ng đang nằm hôn mê bất tỉnh ở bệnh viện, tim lại trở nên trầm trọng cùng tự trách.

Hoa Khôi, Hoa Khôi…

Lúc này, người cô muốn gặp nhất chính là hắn, không để ý tới ánh mắt của bất kỳ ai, đi vào trong mưa, từng giọt, từng giọt nước mắt rơi xuống, đi đến bệnh viện.

Tới bệnh viện, toàn thân cô đều ướt đẫm, mọi người đều dùng ánh mắt nhìn cô như quái vật.

Cô biết, lôi thôi như vậy ở trong mắt người khác mình giống như người điên. Bất quá, cô cảm thấy không quan hệ, thật sự không quan hệ, kẻ điên thì sao, quái vật lại như thế nào, dù sao mình cũng là nữ quỷ, không phải người, hà tất phải để ý người khác nhìn mình như thế nào?

Có lẽ hình tượng cô quá dọa người, cô còn chưa đi đến phòng bệnh Mạc Hoa Khôi đã bị hai người hộ sĩ vẻ mặt khinh thường chặn lại.

“Tiểu thư, mời cô rời khỏi bệnh viện chúng tôi.” Hộ sĩ A nói.

“Tiểu thư, nơi này không phải khoa tâm thần, khoa tâm thần ở lầu bốn.” Hộ sĩ B nói.

Các cô ấy nói, Thu Tiểu Quân ngoảnh mặt làm ngơ, tay duỗi ra, dễ như trở bàn tay đẩy các cô ra, ngay sau đó bước nhanh đi vào phòng bệnh cao cấp của Mạc Hoa Khôi.

Nói đến cũng vừa khéo, hôm nay Âu Dương Kiện Vũ đang ở trong phòng bệnh của Mạc Hoa Khôi, nghe tiếng đẩy cửa thì nhìn qua, nhìn đến Thu Tiểu Quân cả người ướt đẫm, trên mặt tràn đầy kinh ngạc cùng nghi hoặc, “Em sao lại thành ra dạng này?”

“Kiện Vũ, em có lời muốn nói với Hoa Khôi, anh có thể đi ra ngoài một lát, để em một mình nói chuyện với anh ấy không?” Cô không trả lời hắn mà nhìn Mạc Hoa Khôi nằm trên giường, đi đến trước mặt hắn, nhìn hắn cầu xin.

Âu Dương Kiện Vũ có chút không vui nhíu nhíu mày, “Có nói cái gì anh không thể nghe sao?”

“Ách ~ ách ô ~ Kiện Vũ, cầu xin anh.” Cô trong lòng thật quá khó tiếp thu, nhịn không được bật khóc, bộ dáng thật nhu nhược đáng thương, làm người đau lòng không thôi, “Ách ô ô, có chút lời nói em chỉ nghĩ đến nói với một mình anh ấy thôi, không muốn bất luận người nào khác biết, ách ~ ách ô ô…”

Đây là lần đầu tiên Âu Dương Kiện Vũ thấy cô yếu ớt như vậy, thương tâm thống khổ khóc như vậy, ngực không chỉ đột nhiên nặng nề chua xót, còn cảm thấy thật đau.

Trầm mặc vài giây, hắn cuối cùng là lo lắng cho cô, cũng là đau lòng cho cô, đôi mắt thâm thúy thật sâu nhìn mặt cô, nhỏ giọng nói: “Đừng khóc nữa, anh đi ra ngoài .” Nói xong, liền hơi hơi cúi đầu đi ra phòng bệnh, cũng đóng cửa phòng bệnh lại cho cô.

Âu Dương Kiện Vũ đi rồi, phòng bệnh chỉ còn có cô cùng Mạc Hoa Khôi vẫn ngủ say.

Trong lòng cô áy náy cùng thống khổ thật không thể miêu tả được, nước mắt tràn ra, quỳ gối bên mép giường Mạc Hoa Khôi, đôi tay cầm tay hắn, tràn ngập hối hận nhìn mặt hắn tái nhợt, khàn khàn khóc lóc nói: “Ách ô, Hoa Khôi, thực xin lỗi, thực xin lỗi, là em hiểu lầm anh.”

“Ách ô, Hoa Khôi, nói cho em, làm thế nào mới có thể đền bù sai lầm với anh đây?”

“Hoa Khôi, Hoa Khôi, anh mau tỉnh lại được không? Em cam đoan khi anh tỉnh lại, em nhất định sẽ yêu anh thật nhiều.”

“Ách ô ô ~ ách ô ô ~ Hoa Khôi, Hoa Khôi, em yêu anh, em yêu anh……”

Ngày hôm nay, cô quỳ gối bên giường hắn, nói với hắn thật nhiều, nước mắt chảy đến khô, thanh âm khàn hẳn mới chậm rãi từ từ đứng lên, cong người, ôn nhu hôn lên môi hắn, hy vọng hắn có thể cảm nhận được độ ấm của mình.

Lúc Âu Dương Kiện Vũ tiến vào, nhìn đến đúng là lúc cô khom người hôn Mạc Hoa Khôi, trong lòng đột nhiên không kịp phòng ngừa cảm thấy thật buồn, trên mặt cũng tối tăm ảm đạm, nghĩ nghĩ, lại rời khỏi phòng bệnh, lặng lẽ đóng cửa lại.

Một giờ sau, Thu Tiểu Quân mới đi ra khỏi phòng bệnh, quay đầu liền thấy được thân ảnh cô đơn của hắn đứng ở hành lang hút thuốc.

“Kiện Vũ, cảm ơn anh.” Do dự trong chốc lát, cô đi đến bên người hắn, nhu nhu nói.

“Cảm tạ anh cái gì?” Âu Dương Kiện Vũ hơi hơi xoay người, tắt thuốc lá trong tay, nhìn mặt cô trầm giọng hỏi.

“Cảm ơn anh hôm nay không mắng em.” Cô biết, chính mình thật sự nên bị mắng.

Âu Dương Kiện Vũ ngơ ngác, nhàn nhạt cười cười, nhìn lại y phục ẩm ướt trên người cô, quan tâm nói: “Mau trở về thay quần áo đi, đừng để bị cảm.”

“Vâng.” Đôi mắt cô còn chút ướt, cười gật gật đầu.

Về đến nhà, cô tắm rửa xong thì ngồi ở sô pha, vắt hết óc suy nghĩ việc em gái bị chết.

Bỗng nhiên, cô nghĩ ra cái gì, lập tức đi ra cửa tới trước cửa phòng Jack, vội vàng ấn vang chuông cửa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận