Chương 174

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 174

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ta khó chịu không làm được gì, đứng ở cửa nhìn Lục phu nhân đưa Từ Nhuyễn đi vào nói: “Từ Nhuyễn, phòng này chúng ta cố ý sửa chữa lại cho con ở, con xem có thích hợp không, đây là phòng lớn nhất trong nhà làm riêng cho con để treo quần áo, tất cả quần áo giày dép bên trong là đồ mới, còn có một ít mỹ phẩm dưỡng da, tất cả đều là đồ mới mẹ phân phó người làm đi mua, chưa được bóc ra, con xem có thích không, nếu thiếu gì cứ nói cho cha mẹ biết, cha mẹ sai người làm đi mua ngay cho con.”

Từ Nhuyễn và Qúy Trình lên tới nơi cả hai đều bị cảnh tượng trước mắt dọa ngây người, đây chỉ là một phòng ngủ mà còn lớn hơn gấp nhiều lần so với phòng trọ cũ trước đây của hai người thuê.

Ngoài ra còn có chỗ để quần áo, giường là loại 2 mét cực lớn, màu sắc đẹp đẽ trắng trẻo.

Cô chưa từng được trải qua cuộc sống của người có tiền, đây là lần đầu tiên nhìn thấy phòng lớn như này nên cảm thấy vô cùng xa xỉ.

Lục thủ trưởng và Lục phu nhân đưa bọn họ vào phòng sau đó rời đi để hai vợ chồng trong phòng xem xét.

Từ Nhuyễn chờ bọn họ rời đi sau đó mới bộc lộ ra sự kinh ngạc nói với Qúy Trình: “Phòng lớn quá, phòng này cũng quá rộng lớn rồi, trước nay em chưa từng thấy phòng nào lớn như này, còn được sơn màu hồng nữa.”

Quý Trình vẫn biết nhà họ có tiền, nhưng hiện tại được tận mắt chứng kiến như này thì trong lòng nảy sinh cảm giác mất mát bởi vì anh không hề xứng với Từ Nhuyễn.

Anh sợ khi Từ Nhuyễn là thiên kim tiểu thư thì anh không còn xứng đôi với cô nữa, lúc đó không hề còn tư cách đứng cạnh cô.

Tâm trạng của anh vì chuyện này mà vô cùng khó chịu.

Phòng này rất lớn, đừng nói đến chuyện anh cố gắng làm việc có thể mua được, anh chỉ là quân nhân bình thường, không có khả năng mua được phòng tốt như này cho cô.

Trước đây bọn họ xem như môn đăng hộ đối, không hề phát sinh chuyện gì, nhưng hiện tại xem ra anh không còn xứng đôi với Từ Nhuyễn nữa rồi.

Từ Nhuyễn là thiên kim tiểu thư, lại còn là thiên kim tiểu thư có rất nhiều tiền.

Anh thì sao, nói trắng ra thì chỉ là một người đàn ông nghèo khổ với hai bàn tay trắng mà tham gia quân ngũ, chỉ có ít tiền lương, ngoại trừ cố gắng hết sức thì cũng không hề có cái gì để xứng đôi với cô, anh cảm thấy mình trèo cao rồi.

Từ Nhuyễn không hề chú ý tới biểu tình trên mặt anh, lúc này đang bị hình ảnh trước mắt dọa sợ, quá rộng lớn, quá nhiều quần áo.

Cô nhìn chằm chằm, hai mắt phát sáng làm Qúy Trình càng thêm khó chịu.

22

Lục Hoài Ân nhìn thấy Lục phu nhân Lục thủ trưởng đi ra, tủi thân cầu xin bọn họ: “Cha…mẹ…”

Lục thủ trưởng nghe cô ta gọi có chút tức giận, đánh gãy lời cô ta nói: “Đừng gọi tôi là cha, tôi không phải cha cô, tôi không có đứa con gái như cô, con gái tôi rõ ràng đã trở lại, con bé là Từ Nhuyễn. Cô không phải con gái tôi, cô đừng gọi bậy bạ.”

Lục Hoài Ân không nghĩ đến người cha luôn yêu thương cưng chiều mình nay lại dùng sắc mặt như này để nói chuyện với cô ta, một lời nói như dùng dao cứa vào lòng cô ta, khó chịu vô cùng, muốn khóc nhưng không thể.

Trước đây cha không nỡ để cô ta chịu một chút thiệt thòi nào, thế nhưng lúc này còn đứng trước mặt mắng cô ta, cô ta khó chịu muốn khóc, cắn cánh môi cầu xin ông nói: “Chú dì, có thể cho con chút thời gian không? Bây giờ bắt con đi con thật sự không biết nên đi đâu, con ở đây trời xa đất lạ, trước đây hai người chính là người thân của con. Ngoại trừ hai người con không còn quen biết ai nữa, hai người biết rõ trước đây con vẫn luôn được hai người yêu thương, cái gì cũng không có, chỉ có mỗi hai người thôi. Bây giờ đột nhiên đuổi con đi, trong thời gian ngắn như này con biết đi đâu, con không có chỗ nào để đi, con căn bản không hề có nơi nào để đi. Con không ở đây lâu, con chỉ xin tá túc đến khi nào con tìm được chỗ ở tốt đến lúc đó sẽ dọn đồ đi luôn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận