Chương 175

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 175

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một lát sau Lý Hồng bước ra, lại liên tục xin lỗi. Dư Thanh Hoài nói không sao, là cô tự đến làm phiền.

Hai người khách sáo mấy câu, Lý Hồng nói Dư Thanh Hoài trông chẳng khác gì ngày trước, còn cô ấy thì không giống, sinh hai đứa con xong cảm giác như già đi mười tuổi.

Cô ấy hỏi Dư Thanh Hoài đã kết hôn chưa, đang làm gì, đến khi nghe cô nói đang làm giúp việc.

“Nhớ hồi đó cậu học giỏi lắm mà?” Lý Hồng ngạc nhiên.

Rồi tự nhiên chuyển sang nói đến Phương Yến.

Lý Hồng lắc đầu, nói: “Con tiện nhân đó.”

Cô ấy đưa tay áo lên cho Dư Thanh Hoài xem, trên đó là những vết sẹo rất mờ rất nhạt, cô ấy nói là do cắt hồi năm lớp 9.

“Hồi đó Phương Yến bắt tôi đứng lên, trước mặt cả lớp nói ba tôi mở tiệm mì, dùng cái đó để giễu cợt tôi… Hồi đó tôi bị trầm cảm nhưng không biết là trầm cảm, chỉ thấy trong lòng bức bối, khó chịu đến mức không chịu nổi, chỉ còn cách này để xả ra.”

Cô ấy vừa nói, tay vừa vô thức mân mê mấy vết sẹo đó, ánh mắt như trôi xa.

“Tôi còn thấy mình nhỏ mọn nữa chứ, con cái cũng mấy tuổi rồi, mà chuyện đó vẫn không quên được.” Cô ấy cười khẽ.

“Cậu giỏi thật, tôi chưa từng nghĩ tới chuyện trả thù bà ta.”

Cô ấy lật bàn tay lên, vung vẩy trước phòng khách bừa bộn: “Cậu nhìn mình mà xem, sống một cuộc đời tệ như vậy mà còn không lo nổi.”

Hai cô gái tuổi xấp xỉ nhau nhưng lại đi trên hai con đường hoàn toàn khác biệt, nhìn cảnh tượng rối ren trước mắt, nhất thời không ai lên tiếng.

Dư Thanh Hoài đột nhiên nói: “Nếu cậu vẫn còn muốn đi học thì cũng không phải là không thể. Tôi từng học ở lớp bổ túc kia, có rất nhiều bà mẹ cũng đi học đấy.”

Lý Hồng khẽ lắc đầu, có chút bất đắc dĩ.

Dư Thanh Hoài vẫn đưa danh thiếp của thầy dạy ở lớp bổ túc trước kia cho cô ấy.

Lý Hồng nói cảm ơn, rồi chủ động hỏi: “Cậu nói cho tôi nghe đi, cậu muốn tôi làm gì?”

Dư Thanh Hoài đưa cho cô ấy những vụ việc liên quan mà cô tra được trước đó, nói rằng mình đã hỏi ý kiến luật sư, vụ kiện thì đã quá thời hạn khởi tố rồi, nhưng cô có thể khiếu nại và tố cáo bằng tên thật, hiện giờ cần chứng cứ và nhân chứng, cô đã viết xong một bản thư tố cáo gửi Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật…

Dư Thanh Hoài đem tất cả tài liệu chuẩn bị suốt thời gian này đưa cho Lý Hồng xem.

Lý Hồng xem xong không nói gì ngay, chỉ cúi đầu như đang do dự.

Sau một lúc trầm mặc, cô ấy mới ngẩng đầu nói: “Cậu đợi tôi một chút.”

Nói rồi đứng dậy đi vào phòng ngủ, chẳng bao lâu sau ôm ra một chiếc hộp giấy nhỏ.

“Trong này là mấy thứ tôi thấy quan trọng lắm, à… còn có tóc máu của thằng bé đầu lòng.” Cô ấy cầm ra một cái túi vải đỏ nhỏ, cười một cái rồi đặt xuống.

“Tìm được rồi…” Lý Hồng đưa cho Dư Thanh Hoài một tờ giấy đã nhăn nhúm hơi ố vàng.

“Cậu xem thử xem, tôi không biết cái này có hữu dụng không… Giữ lại chừng này năm, chắc để chỗ tôi cũng chẳng bằng đưa cho cậu.”

Trên giấy là nét chữ non nớt, nhưng nội dung thì không nỡ đọc kỹ, toàn là những lời lẽ cay nghiệt nhất mà một cô bé có thể viết ra để mắng nhiếc chính mình.

“Hồ đó Phương Yến bắt tôi viết đấy… Ngày đó thật sự chẳng hiểu gì cả, cô giáo bắt viết thì viết thôi, không biết tôi đã khóc bao nhiêu lần rồi.”

Lúc Dư Thanh Hoài còn đang ở nhà Lý Hồng, Tống Kha thì lang thang trong thị trấn.

Cái gì cậu cũng thấy mới lạ.

Thật ra nếu không vì Dư Thanh Hoài, nơi này trong mắt cậu chỉ là vùng quê nhỏ, bẩn, lộn xộn, nhưng giờ lại khiến cậu cảm thấy rất hứng thú.

Nhưng Tống Kha là người rất nhạy cảm, qua lần cùng Dư Thanh Hoài về quê này, cậu đã nhận ra một chuyện rất quan trọng đối với mình.

Cậu không thể thiếu Dư Thanh Hoài.

Cậu nhất định phải đưa cô vào cuộc đời mình.

Cậu muốn cùng cô trải qua nhiều chuyện hơn, đến nhiều nơi hơn. Cậu thậm chí không thể tưởng tượng được cuộc sống thiếu cô sẽ như thế nào.

Nếu chỉ còn lại một mình, thì dù phong cảnh có đẹp đến đâu với cậu cũng vô nghĩa.

Nghĩ đến những điều đó, cậu đi dọc theo con đường trong thị trấn nhỏ.

Trên phố là những gương mặt chất phác, những gánh hàng rong náo nhiệt, tiếng người ồn ào huyên náo, tất cả đều khiến cậu cảm thấy thân quen.

Có một đứa bé lấm lem đang chạy nhảy thì đụng vào cậu, quệt lên ống quần cậu một vệt bẩn. Mẹ đứa bé đeo giỏ mây trên lưng, vội vàng chạy lại xin lỗi, chủ yếu là vì trông Tống Kha quá “đắt tiền”, giống như món đồ sứ quý bị vấy bẩn vậy, nếu người ta mà so đo, chị ấy chắc chắn không gánh nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận