Chương 177

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 177

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thì ra dự báo thời tiết rất chính xác, xem ra lúc này ở thành phố C cũng đang có mưa lớn.
Cứ việc phục vụ ở giường mềm cao cấp rất chu đáo, nhưng hành trình xa xôi, đường hầm lại nhiều, Hiểu Nhu không khỏi xuất hiện hiện tượng ù tai, thân thể cũng không được thoải mái.
Người đàn ông thấy Hiểu Nhu bị say xe nhẹ bèn tắt máy tính của chính mình đi, nói với cô: “Anh hơi mệt, muốn nghỉ ngơi, em có muốn đi ngủ sớm một chút không?”
Hiểu Nhu nhìn ra anh đang quan tâm tới cô, cảm kích gật đầu.
Người đàn ông khóa trái cửa phòng, còn kéo màn lên sau đó tắt đèn trong phòng đi. Sau khi cẩn thận xử lý mọi chuyện anh mới bò lên giường trên.
Hiểu Nhu cũng nằm xuống theo, đáy lòng cô yên lặng cảm ơn sự quan tâm chu đáo của người đàn ông, nếu ai làm bạn gái của anh hẳn sẽ rất hạnh phúc.
Chẳng bao lâu sau, Hiểu Nhu đã cảm thấy hơi buồn ngủ. Vì trước đó cô hưng phấn quá mức nên hiện tại cảm thấy hơi mệt nhọc.
Cũng may thành phố C là trạm cuối của đoàn tàu này, cô có thể an tâm ngủ mà không cần lo lắng mình ngủ quá say để lỡ mất thời gian xuống trạm.
Sau khi người đàn ông lên giường cũng không nhắm mắt nghỉ ngơi mà tiếp tục mở di động ra, từ xa chỉ huy nhân viên. Không được bao lâu anh đã nghe thấy tiếng hít thở đều đều của cô gái, cũng biết cô gái nhỏ đã ngủ rồi.
Ngủ cũng nhanh thật.
Người đàn ông lại xử lý công việc thêm nửa giờ nữa rồi tháo kính xuống, day day huyệt thái dương, cũng rất mệt mỏi.
Đột nhiên anh nghe được tiếng rêи ɾỉ trầm thấp của cô gái.
Anh thò đầu xuống từ giường trên, nhíu mày. Không phải cô gái bị bệnh rồi chứ?
Anh leo xuống giường, muốn xem cô gái bị sao.
“Ưm… Không cần…” Cô gái đang nói mớ, giọng nói mơ hồ không rõ.
Người đàn ông mới vừa tới gần cô gái đã ngửi được hương vị ngọt ngào. Loại hương vị ngọt ngào lại dâʍ đãиɠ này anh ta cũng không xa lạ gì.
Anh ta đổi sắc mặt, xốc một góc chăn của cô gái lên, sờ thẳng tới nơi thần bí nhất của cô gái.
Cô gái không hề hay biết động tác của anh. Anh cười khẽ một tiếng, rút tay ra, xoa xoa hai đầu ngón tay mới vừa chạm vào nơi đó.
Quả nhiên đã ướt.
Giờ phút này Hiểu Nhu đang mơ một giấc mơ rất dày vò.
Dươиɠ ѵậŧ thô to đang xâm lược mật huyệt róc rách nước của cô, bàn tay to thô ráp thì đang xoa bóp cặρ √υ” to tròn trắng mịn.
Cô quắp lấy vòng eo thô tráng của người đàn ông xin tha: “Chú, cha cho cháu đi, cháu không chịu nổi!”
“Ha… Ha… Chỉ mới vậy đã sướиɠ tới không chịu nổi, lớn dươиɠ ѵậŧ của chú còn dang cương cứng đây… Ăn hết cho chú… A…”
Trần Nguy Nga ỷ mình có pháo vững chắc, dồn hết sức đâm thọc hoa huyệt của Hiểu Nhu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận