Chương 178

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 178

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tùy tiện cầm một bộ lên nhìn giá cũng mấy trăm đồng, đây là thời đại nào? Cái này mấy trăm đồng quả thực quá dọa người,

Nhưng nói tiền nào của nấy cũng có lý do của nó, tuy rằng quần áo rất đắt nhưng mặc lên người chất liệu vô cùng mềm mại.

Cô mặc quần áo xong xuôi, nhìn xung quanh phòng một vòng không hề có ai, chắc có lẽ anh đã ra ngoài tập thể dục buổi sáng nên cô xuống lầu.

Lục phu nhân ở trong bếp bận việc, nghe thấy tiếng bước chân xuống lầu, lòng tràn đầy vui mừng nghênh đón cô, cùng cô nói: “Nhuyễn Nhuyễn, con đã dậy, con đến đây ngồi đi, mẹ chuẩn bị một ít đồ ăn sáng cho con, cũng không biết con thích ăn gì nên mẹ chỉ làm một ít, lần sau con muốn ăn gì thì nói cho mẹ biết, mẹ sẽ nhớ rồi làm cho con.”

Từ Nhuyễn nghe được phu nhân gọi cô thân mật đến vậy, gọi hai tiếng Nhuyễn Nhuyễn làm cô có chút ngại ngùng, mặt đỏ bừng lên.

“Không có gì đâu ạ, con rất dễ nuôi, từ nhỏ đến lớn chỉ cần ăn no lấp đầy bụng là được.”

Lục phu nhân không biết có phải do bà quá mẫn cảm hay không nên khi nghe được lời này nước mắt không kìm được muốn rơi xuống, đôi mắt bà đỏ lên, sợ con gái nhìn thấy, cho nên vội vàng xoay người, ngẩng đầu nén nước mắt vào.

Từ nhỏ đến lớn chỉ cần được ăn no lấp đầy bụng, rõ ràng từ bé đến giờ con gái bà chưa bao giờ được ăn ngon. Ăn để lấp bụng, có khả năng sẽ bị đói, con gái bà đã trải qua cuộc sống như nào đây? Ở trong nông thôn thì làm sao có được cuộc sống tốt, bà liều mạng sinh con gái ra sao có thể để con gái sống như vậy chứ? Sinh con gái ra phải để con bé ăn ngon mặc đẹp.

Từ Nhuyễn không biết tại sao bà lại khóc, đi đến ngồi xuống, cô nhìn thấy một bàn ăn không chỉ có mỗi món Trung Quốc mà còn có đồ ăn kiểu Tây, nhiều như này thật sự muốn dọa chết người, nói với Lục phu nhân: “Qúa nhiều rồi ạ, con không ăn nhiều như này đâu.”

Lục phu nhân nén nước mắt vào trong sau đó xua tay nói: “Không nhiều đâu, làm gì nhiều, chỗ này không nhiều lắm, ta còn sợ còn bị đói, không sao đâu con nếm thử đi xem có ngon không, ta sẽ nhớ kỹ để về sau mỗi ngày làm cho con ăn.”

Từ Nhuyễn rất xấu hổ, trước đây cô không hề được mẹ nuôi đối xử tốt như này, nhưng dù sao cũng chỉ là mẹ nuôi, không cho cô chết đói, được ăn cơm là tốt rồi.

Đúng lúc Qúy Trình và Lục thủ trưởng chạy bộ về, cả người sảng khoái thư thái, nhìn thấy trên bàn ăn đang chuẩn bị bữa sáng.

Quý Trình ngồi bên cạnh Từ Nhuyễn, hai người ngồi cạnh nhau, anh nhìn Từ Nhuyễn uống cháo.

Lục thủ trưởng nói với Từ Nhuyễn: “Nhuyễn Nhuyễn, cha nghe nói trước kia con chỉ tốt nghiệp cấp 3, không học Đại học, nhưng con rõ ràng lúc đó thi đỗ sao không học tiếp?”

Từ Nhuyễn: “Đúng vậy, con thi đỗ nhưng không học Đại học, bởi vì em trai muốn cưới vợ, trong nhà dành hết tiền để xây nhà và mua lễ vật cho nó nên con không có tiền đi học.”

Lục phu nhân nghe được lời này tức giận đến nỗi tay phát run, không thể cầm được thìa, làm rơi xuống bàn ăn, bà tức giận muốn bóp chết cái đồ tiện nữ kia.

Tại sao lại đối xử với con gái bà như vậy? Tại sao con giá bà không được học tiếp?

Lục thủ trưởng cầm tay con gái an ủi: “Ta quen vài người, bọn họ là chú của con, đều làm hiệu trưởng, ta sẽ nói qua tình huống của con cho bọn họ biết, con thi đỗ Đại học, để ta nói chuyện với bọn họ rồi cho con đi học tiếp. Con tiếp tục đi học đi, bây giờ con còn nhỏ, cũng không cần làm việc vất vả nữa, chỉ cần đi học thôi. Đi học rất tốt, có thể trau dồi kiến thức phong phú, con cứ tiếp tục đi học bốn năm nữa, dù sao ở cái tuổi này đang vừa lúc đi học, học xong bốn năm thì về nhà cha sắp xếp vị cho con, được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận