Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

📳 Lý Mông: [Ừ.]

“Ừ” là ý gì?

Gặp người tình cũ liền quên vợ mình rồi sao?

Tên thúi Lý Mông, không nghĩ tới anh là tuyệt tình như vậy, thật là…

Thật là quá tuyệt vời! Ban Ấu An vỗ tay cho anh.

Khi Ban Ấu An tới nhà hàng, vừa vào cửa đã nhìn thấy Thi Thải. Đối phương vẫn luôn toả sáng, cho dù ở đâu cô ấy cũng đều xinh đẹp động lòng người. Ánh mắt mọi người lúc nào cũng đặt trên người cô ấy.

Thi Thải hôm nay rất đẹp quả thật không hổ là hoa khôi, không biết mỹ nữ này còn nhớ cô hay không. Ban Ấu An ở trong lòng lặng lẽ đánh giá Thi Thải.

“Ban Ấu An.”

Giọng Lý Mông truyền đến, Ban Ấu An lúc này mới tìm được anh, bây giờ tâm tình anh trông không được tốt lắm, đang cau chặt mày lại.

Ban Ấu An đi qua, hỏi anh: “Sao lại bày ra cái mặt này, ai chọc anh sao?”

Lý Mông không nói chuyện.

“Là em tới muộn quá nên anh đói sao?” Ban Ấu An hì hì cười, “Em sai rồi.”

Cô rót cho anh chén trà: “Rót cho anh chén trà, tha thứ em nhé?”

Lý Mông liếc nhìn cô một cái, cầm lấy chén trà uống.

Ban Ấu An đang rất đói, cô cũng không muốn nói gì với Lý Mông giờ cô chỉ muốn ăn no xong.

Lý Mông động mấy đũa, nhìn chằm chằm cô.

Ban Ấu An bị anh nhìn đến có chút ngốc, nhai thịt xong hỏi anh: “Lý Mông, anh không đói bụng sao?”

Lý Mông buông chiếc đũa làm nó phát ra tiếng vang trong trẻo, anh buồn bực nói: “Tức no rồi.”

Ban Ấu An hỏi anh: “Là em chọc anh giận sao?”

Lý Mông hơi há miệng, dừng lại một chút nói: “Không phải.”

“Vậy sao anh lại trút giận lên người em?” Ban Ấu An không quen bộ dạng anh lúc nào, “Anh xin lỗi em đi.”

Mặt Lý Mông không biểu cảm gì nhìn cô.

“Xin lỗi.”

Lý Mông hung hăng nói: “Anh xin lỗi.”

Ban Ấu An đưa tay ra trước mặt anh: “Em nhận lời xin lỗi của anh, chúng ta bắt tay giảng hoà.”

Lý Mông nhìn bàn tay mềm mại trắng nõn của cô tuy tức giận nhưng vẫn vươn tay nắm lấy.

“Vậy hiện tại có thể ăn cơm được chưa?” Ban Ấu An thu tay lại, “Anh thật sự không đói bụng sao?”

“…Đói.”

Ban Ấu An gắp cho anh một miếng thịt bò: “Anh nếm thử cái này đi, thịt rất mềm.”

Lý Mông ăn thịt bò xong, biểu tình mới chậm rãi dịu xuống.

Lúc này Ban Ấu An mới có cơ hội hỏi anh: “Rốt cuộc là làm sao vậy, ai chọc anh tức giận?”

Lý Mông hàm hàm hồ hồ nửa ngày không nói một chữ nào, chỉ ủy khuất mà nhìn cô.

“Muốn uống rượu.” Lý Mông nói, “Trong lòng anh không thoải mái.”

Ban Ấu An dỗ anh: “Chúng ta mua về nhà uống được không? Anh còn phải lái xe nữa.”

Lý Mông gật đầu cúi đầu xuống ăn cơm nhưng trông vẫn có chút ủy khuất.

Thấy bạn gái cũ liền thành như vậy sao? Ban Ấu An kinh ngạc. Tính khí như vậy mà còn muốn làm cha, cô không chịu sinh con cho Lý Mông quả nhiên là quyết định đúng đắn.

Ban Ấu An ăn no rồi mới nhớ tới có chuyện muốn nói.

“Đúng rồi, anh đoán xem vừa rồi em đã thấy ai?” Ban Ấu An giả vờ diễn cho thật tự nhiên, cô nhìn Lý Mông còn Lý Mông vẫn ngồi dùng bữa không nói gì.

“…Em thấy hoa khôi hồi cấp 2 của chúng ta đấy.” Ban Ấu An tự mình nói ra luôn, “Anh biết Thi Thải không? Người giống Tây Thi ấy.”

“Biết, bạn gái cũ anh.” Lý Mông nói.

Ban Ấu An không nghĩ tới anh sẽ nói như vậy, sửng sốt: “… A…?”

“Cô ấy là hoa khôi? Sao anh chưa từng nghe qua.”

Ban Ấu An theo bản năng nói: “Do em đặt đấy.”

Lý Mông cười, cười đến vui vẻ: “Xem ra, em rất thích cô ấy nhỉ?”

Sau lưng Ban Ấu An chợt lạnh đi, không biết nên nói gì để cho hợp lí.

“Ban Ấu An, cậu đến khi nào vậy?”

Một giọng nữ ở sau lưng vang lên, Ban Ấu An quay đầu lại nhìn về bàn đám người của Thi Thải.

“Lý Mông không nói tớ cũng không biết cậu đã đến rồi đấy.”

Thi Thải ngồi xuống bên cạnh Ban Ấu An, tư thế nhã nhặn động lòng người, Ban Ấu An còn ngửi được mùi hương trên người cô ấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận