Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khoé miệng anh không khỏi nhếch lên.

Anh nghiêng đầu nhìn xung quanh, ngay sau đó đem cô từ trong ngực kéo đến một góc của sân bóng rổ và phòng y tế.

Lớp 609 ở ngay chỗ khuất của lầu 1, đối diện lớp có phòng y tế, đi vài bước nữa là tới sân bóng rổ. Ngày thường khi nghỉ trưa Thời Thác cùng Giang Vọng đều ôm bóng rổ đi đến sân thể dục đánh một lúc, khi sắp vào học chạy về lớp thì vừa kịp giờ.

Lúc này cả người Đào Đào dựa vào trên tường, xé cái giấy gói kẹo ra bên trong là một viên kẹo dẻo, cô cầm quơ quơ trước mắt anh, hỏi, “A Thác, anh muốn ăn không?”

Một chân anh chen vào giữa hai chân cô, cả người dán vào, giọng nói có chút kiềm chế, “Mua cho em.”

Đào Đào mỉm cười, đem viên kẹo bỏ vào trong miệng.

Vị đào ngọt ngào hòa tan ở trong khoang miệng, cô không khỏi nheo mắt lại đánh giá người trước mặt.

Làn da trắng nõn sạch sẽ, đôi mắt đang rũ xuống nhìn cô không chớp mắt.

Yết hầu lăn lộn lên xuống, giống như anh đang nhẫn nhịn cái gì đó.

Nghĩ như vậy, Đào Đào đem kẹo nhét vào túi quần đồng phục, có chút nhón chân lên lấy tay câu cổ Thời Thác.

“A Thác ơi.” Cô kêu anh.

Thời Thác ngước mắt nhìn, từ trong cổ họng phát ra một âm tiết, “Ừ?”

Trong giọng nói có chứa sự nhẫn nhịn ở trong đó, nghe có chút gợi cảm.

Đào Đào cảm thấy, hiện tại cô không đơn giản chỉ thích mỗi mặt anh nữa rồi. Cô còn thích cả giọng nói này của anh nữa.

Như là có hứng thú, cô đem cơ thể mình dán dán lên người anh, trong giọng nói mang theo sự nhảy nhót, “A Thác, A Thác.”

Thời Thác mỉm cười, cúi đầu xuống để cái trán áp vào trán cô, dịu dàng nói , “Anh ở đây.”

Hai người giờ đây giống như đang dính vào nhau, ôm chặt nhau đến mức không còn một khe hở, đôi chân dài của anh hơi cong, đầu gối không biết đã chen vào giữa hai chân cô khi nào.

Tiếng hít thở của anh dần dần nặng nề hơn.

Đào Đào kéo anh qua, cắn viên kẹo ra một nửa ngay sau đó ngửa đầu đem cánh môi mềm mại như thạch trái cây dán lên đôi môi mỏng lạnh của anh.

“A Thác, viên kẹo này thật ngọt. Anh cũng nếm thử đi.”

Cô đưa đầu lưỡi đi vào thăm dò rồi đem nửa viên kẹo kia truyền qua miệng anh.

Môi mỏng Thời Thác khẽ nhếch, cam tâm tình nguyện để cô xâm lấn.

Nửa viên kẹo đào ở trong miệng hai người không ngừng chuyển động, môi lưỡi dây dưa ở giữa, phát ra tiếng nước “tấm tắc”.

Bàn tay to của chàng trai tiến vào vạt áo đồng phục, chạm lên da thịt bên eo cô.

Cảm xúc quần áo cọ vào nhau truyền đến, lực của miệng anh cũng dần hung dữ hơn.

Đào Đào nhắm hai mắt nhón chân ngửa đầu ra, do không thể theo kịp anh chân cô mất trọng tâm cả người trượt xuống.

Trong quá trình trượt xuống, Thời Thác đột nhiên dùng răng cắn môi cô. Đào Đào bị cắn một cái đau, giữa môi toàn là mùi máu tanh.

Ai, cô bị anh cắn chảy máu rồi.

Có thể ở do nếm được vị máu trong miệng, Thời Thác buông cô ra, môi mỏng dán vào bên môi cô trằn trọc cọ xát, giọng nói mang theo dục vọng, “Vừa rồi sao lại ngã xuống?”

Lồng ngực cô phập phồng kịch liệt, hơi thở gấp gáp, “Anh, anh cao quá, em, em với không tới.”

Anh cao hơn cô tận một cái đầu, nhón chân hôn môi thật sự là quá tốn sức.

Anh cười nhẹ.

Sau đó Thời Thác bế cô lên, đem cô đặt lên cửa sổ.

Cửa sổ cũng không cao nó chỉ tới eo, lúc này Đào Đào ngồi ở trên nên vừa vặn nhìn thẳng vào anh.

Đôi mắt Thời Thác khoá chặt cô lại, đáy mắt hiện lên tia dục vọng mãnh liệt.

Đào Đào đột nhiên nuốt một ngụm nước miếng.

Lần đầu khi nhìn thấy ánh mắt này lúc ở dưới tiểu khu.

Lúc này đầu ngón tay thon dài của anh vuốt ve má cô, vuốt xuống cái cổ trắng mịn rồi xuống xương quai xanh, cuối cùng tay anh dừng lại ở cái cúc áo thứ hai trước ngực.

Thời Thác chọc chọc trước ngực cô, hỏi cô, “Sao không cài lại?”

Một bộ đồng phục được thiết kế rất chỉnh chu, cái nút áo thứ nhất sẽ rất chắc chắn để khi có bị nhìn xuống cũng sẽ không quá mức thấy hết.

Chỉ là cái cúc thứ hai này của Đào Đào hiển nhiên không có cài lại, đầu ngón tay anh đi xuống chút nữa là có thể chạm vào ngực cô.

Cô điều chỉnh hô hấp lại, đưa tay nắm lấy tay anh cười khanh khách, “Em cố ý cởi ra đó, muốn cho A Thác xem.”

Thời Thác ngước mắt nhìn cô, anh nghe được giọng cô có chút khẩn trương.

Một lát sau, anh dán sát vào cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng đẩy cúc áo sơ mi cô ra hỏi “Cởi ra nhé?”

Đào Đào nhẹ giọng “Dạ”, cô ôm lấy đầu của anh ấn vào ngực mình.

Anh cúi đầu, dùng miệng mở nút áo thứ ba.

Bình luận (0)

Để lại bình luận