Chương 18

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 18

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lâm Thảo hít một hơi thật sâu, cơ thể yếu đuối không sức lực cố gắng chống đỡ lấy bước lên phía trước, đầu đầy mồ hôi không ngẩng lên, chỉ cẩn thận nhìn xung quanh.

Bây giờ cô đã mang thai tám tháng, một thời gian ngắn nữa sẽ sinh, bác sĩ nói rằng lượng đường trong máu cô quá thấp, phải chú ý ăn uống nghỉ ngơi, không được để bị mệt.

Nhà giam cách nội thành tương đối xa, cô đứng tại cửa nhà giam chờ taxi, ánh mặt trời nóng bỏng như muốn nướng chín cô, vô cùng khó chịu.

Giám ngục đưa cô ra khỏi trại giam tốt bụng nhắc nhở: “Đoạn đường này không có xe, cô gọi người quen đón cô về đi, bụng to đừng để bị cảm nắng.”

Cô tới thành phố này một năm, trong điện thoại chỉ lưu số của Thắng Cảnh và Bích Hằng.

Ngàn vạn lần không thể gọi cho Bích Hằng được, nghĩ một lúc, cuối cùng Lâm Thảo gọi vào số điện thoại của Thắng Cảnh.

Lúc cô ở trong tù, Thắng Cảnh đã đến thăm cô một lần, nhưng lần đó, trên khuôn mặt Thắng Cảnh lại tràn đầy sự thất vọng.

Lâm Thảo nóng đến đỏ mặt, cẩn thận nghe tiếng vang trong điện thoại.

Tiếng tín hiệu vang lên một hồi, lúc Lâm Thảo cho rằng đối phương sẽ không nhấc máy, giọng nói của Thắng Cảnh truyền ra từ điện thoại.

“Tiểu Thảo?”

Lâm Thảo dừng lại một lát, ngại ngùng mở miệng: “Xin lỗi, em… Không phải em muốn làm phiền anh, chỉ là, chỉ là em ra tù, nơi này lại không có xe, em lại…”

Cô lắp ba lắp bắp nói, mặt mũi đầy sự ngại ngùng.

Một lúc lâu sau Thắng Cảnh cũng không có phản ứng gì, trong lòng cô đầy sự ngại ngùng, máu vọt lên trán, sợ phải nghe lời từ chối, cô lập tức tìm cái cớ cho mình: “Xin lỗi anh, chỗ này vẫn còn xe, anh đang bận, em cúp máy trước…”

“Tiểu Thảo, em chờ một lát, anh đến ngay.”

Giọng nói ấm áp ôn hòa của Thắng Cảnh rót vào tai, tiếng tút tút cúp máy sau một lúc lâu sau, Lâm Thảo mới phản ứng lại được.

Sau khi biết Lâm Thảo mang thai, Thắng Cảnh vùi hết những nhớ nhung trong lòng mình vào trong hố sâu, nghe theo sự sắp xếp của bố mẹ làm quen với một người bạn gái.

Bạn gái xinh đẹp hào phòng, trình độ tương xứng với mình, hai người nói chuyện rất ăn ý, nửa năm bên nhau cũng đã đính hôn, không có gì bất ngờ thì không lâu sau sẽ kết hôn.

Chỉ là anh ta luôn cảm thấy thiếu gì đó.

Hôm nay nhận được điện thoại của Lâm Thảo, anh ta mới phát hiện, đối với người con gái đó anh ta thiếu mất nhịp đập của trái tim.

Loại cảm giác này, chỉ khi đối mặt với Lâm Thảo mới có được.

Anh ta hiểu được, mình vẫn không thể nào bỏ được cô.

Nhưng anh ta cũng biết, bố mẹ mình tuyệt đối sẽ không chấp nhận Lâm Thảo, dưới sự hoang mang và rầu rĩ, anh ta vẫn đạp mạnh chân ga, đi tới chỗ cô.

Lâm Thảo ngồi dưới bóng cây, một tay quạt gió, một tay che bụng.

Cô mặc một chiếc váy bầu rộng rãi, bắp chân trắng nõn để lộ ra bên ngoài, da thịt trắng trẻo khiến cho Thắng Cảnh cảm thấy một sự lạnh lẽo không rõ.

Thắng Cảnh chỉ chú ý tới Lâm Thảo, không hề chú ý đến chiếc xe Cayenne đang đỗ cách đó không xa.

Thắng Cảnh xuống xe, đi thẳng về phía cô, ấm áp gọi một tiếng Tiểu Thảo.

Lâm Thảo liền vội vàng đứng lên, trên mặt bỗng xuất hiện vẻ băn khoăn: “Anh, anh đã đến…”

Thắng Cảnh mấp máy môi: “Xin lỗi, anh tới muộn.”

Lâm Thảo lắc đầu xua tay: “Không có, không có, đã rất nhanh rồi, rất xin lỗi vì đã làm phiền đến anh, chỉ là ở đây em không có người bạn nào khác…”

“Em gầy đi rồi.”

Lâm Thảo sửng sốt.

Thắng Cảnh nhíu mày, anh ta vẫn tưởng rằng sẽ có thể sắp xếp lại được mối quan hệ với Lâm Thảo nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy kia của cô, anh ta vẫn không nhịn được mà đau lòng.

“Em…” Cô hơi đỏ mặt cúi đầu, trong mắt là sự ngượng ngùng khó che giấu: “Em rất khỏe, ở trong đó, ở trong đó, người cùng phòng đối xử với em rất tốt, giám ngục cũng đối xử với em rất tốt.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận