Chương 180

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 180

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

179 Bật lại Lục Nhất Hoài 4
Trong nửa tiếng ngắn ngủi, Giang Đình nói ra rất trật tự, rõ ràng, nghiêm cẩn lại không khắt khe, nhìn như đang giới thiệu tương lai của internet, thật ra đang mang đến một liệu thuốc an thần cho những sinh viên còn đang mờ mịt với tương lai.
“Đồng thời tôi thay mặt cho Quang Nghiệp tuyên bố, vì thúc đẩy cho sự phát triển của internet trong hai, ba mươi năm tới…”
Giọng điệu của anh ta vô cùng chắc chắn “Hàng năm tập đoàn Quang Nghiệp sẽ bỏ ra 100 triệu nhân dân tệ cung cấp cho những sinh viên ưu tú nào đang ngồi dưới đây làm quỹ khởi nghiệp ”
Mãi cho đến thời gian trôi qua rất lâu, Lâm Chi Nam vẫn còn nhớ rõ ngày đó, toàn trường lặng ngắt như tờ, tất cả mọi ánh mắt đều tập trung lên người đàn ông mặc âu phục kia.
Không biết qua mấy giây, trong hội trường bộc phát lên một tràng vỗ tay, kéo dài không dứt.
Giang Đình bình tĩnh ung dung, Lâm Chi Nam ảm đạm lại hâm mộ.
Diễn giảng chuyển sang giai đoạn đặt câu hỏi, mọi người giơ tay lên cao, gần như là bao phủ biển người.
Lâm Chi Nam ngồi ở mấy hàng ghế sau, cô gái vóc dáng cao ráo, tư thế yểu điệu, khiến cho lúc cô giơ tay lên cao, giống như móng gà lúc ẩn lúc hiện, bị nam sinh phía trước cản mất.
Cô lại không nóng nảy, vừa rồi Giang Đình có nhìn thấy cô, vì thế cô đã nháy mắt ra hiệu cho anh ta, giống như bánh bao hướng về phía anh ta kêu cứu.
Ý tứ chính là… Em có vấn đề muốn hỏi, gọi em, gọi em.
Người đàn ông giống như không nhìn thấy cô, nhiều lần ánh mắt từ trên người cô lướt qua, sau đó… Gọi người phía sau cô.
Lâm Chi Nam sắp bị làm cho tức chết, ỉu xìu ngồi xuống chỗ mình, ánh mắt giống như đao sắc khoét anh ta.
Người dẫn chương trình nhắc nhở còn một suất nữa, cô cũng không giơ tay nữa, mặt phụng phịu, hạ quyết tâm quay về sẽ không để ý đến Giang Đình.
Mãi cho đến khi nghe được một tiếng chỉ thị trầm thấp.
“Áo khoác màu lam nhạt… nữ sinh bên cạnh mặc kỳ bào.”
Toàn trường nhìn qua, Lâm Chi Nam ngây ra như phỗng, nhìn về phía Giang Đình.
Trong mắt Giang Đình lướt qua ý cười, gật đầu “Đúng, chính là bạn.”
Lâm Chi Nam lập tức bật người đứng dậy, nhận lấy mic mà người khác đưa đến, dưới ánh mắt mọi người, cùng Giang Đình trao đổi ánh mắt, bao gồm cả màn hình LCD ở bên ngoài sân.
Cô cầm mic, không che giấu kích động “Giang tiên sinh, chào anh.”
Cách ngàn người, Giang Đình gật đầu “Chào bạn.”
“Tôi học về tài chính, nhưng nghe buổi nói chuyện của Giang tiên sinh, cảm thấy rất có hứng thú.” Cô nói “Có người từng nói với tôi, trong bất kỳ lĩnh vực nào, nếu như phát hiện không theo kịp thị trường thì phải giải quyết dứt khoát.”
Nghe thấy lời này, độ cong trên khóe miệng Giang Đình càng sâu hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận