Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hạ thân hai người thuận lợi kết hợp với nhau, khiến cả hai cùng phát ra tiếng than nhẹ thỏa mãn.
Người đàn ông cũng không vội đưa đẩy. Anh híp mắt hưởng thụ đường động chật khít của cô gái, lòng bàn tay cuốn quần áo lên thò vào bên trong, một đường hướng thẳng về phía trước, sờ tới hai quả cầu thịt tươi mới.
“Xúc cảm thật tuyệt.” No đủ, trơn mềm, mềm mại.
Anh kéo Hiểu Nhu dậy, đẩy hết tất cả quần áo lên trên xương quai xanh của cô, hai lòng bàn tay như mang theo điện, sờ qua từng tấc từng tấc trên thân thể cô.
Anh như một bậc thầy đánh giá, ma trảo lướt qua nơi nào cũng để lại một câu ca ngợi.
Cứ việc người đàn ông đang đốt lửa khắp nơi trên người cô, nhưng hạ thân anh vẫn luôn đứng yên không nhúc nhích.
Hiểu Nhu vừa vội vừa ngứa.
Nào có ai đã tiến vào lại bất động?
Người đàn ông không quan tâm tới ai oán trong lòng cô, vùi đầu vào tiếp tục ăn hai nụ hồng trên đỉnh núi, đầu lưỡi linh hoạt đánh vòng quanh.
Lần này Hiểu Nhu càng không chịu nổi, đầṳ ѵú vốn là một trong số những nơi mẫn cảm nhất của cô.
Hiểu Nhu duỗi tay chọc chọc phần ngực trơn bóng của anh, nhỏ giọng ngập ngừng thúc giục: “Anh nhúc nhích một chút…”
Vòng eo mảnh khảnh của cô đã không tự chủ được nhúc nhích, mông nhỏ nhấc lên chủ động cuốn lấy vật cứng còn đang cắm trong thân thể cô.
“Em nói cái gì anh nghe không rõ.” Người đàn ông cong môi, giả vờ như không nghe thấy.
Hiểu Nhu cắn răng vòng lấy cổ anh, áp vào tai anh nói: “Em nói anh nhúc nhích một chút đi…”
“Nhúc nhích cái gì?” Giọng điệu của người đàn ông trong nghi ngờ còn cất giấu chút ngả ngớn.
“… Phía dưới.” Hiểu Nhu cảm thấy xấu hổ muốn chết.
“Phía dưới là ở đâu?” Người đàn ông tiếp tục truy hỏi.
Hiểu Nhu nhìn khuôn mặt tuấn tú chìm trong bóng đêm của anh, hiểu rõ anh có ý xấu, nhưng cô đã sắp bị tìиɧ ɖu͙© thiêu đốt, chỉ có thể bụm mặt nói nhanh: “Nhúc nhích côn ŧᏂịŧ của anh, tiểu huyệt rất ngứaaaa…”
“A, em muốn rồi sao?” Người đàn ông giả vờ kinh ngạc.
Hiểu Nhu không nghĩ tới đã đến mức này rồi anh còn không buông tha cho mình, chỉ cảm thấy uất ức cực kỳ, xấu hổ và giận dữ muốn chết.
Nước mắt cô đảo quanh hốc mắt, giọng run run lên án: “Anh bắt nạt em!”
“Được rồi, đừng khóc.” Người đàn ông biết mình đã bắt nạt cô gái hơi quá mức, lập tức ra vào trong đường động của cô.
Anh liếʍ hết nước mắt vừa chảy ra khỏi khóe mắt cô gái, dụ dỗ: “Đừng khóc, là do anh không tốt, em rất đáng yêu, khi khóc tiếng khóc cũng rất êm tai, khiến anh không nhịn được muốn bắt nạt em thêm một chút.”
“Anh thật hung ác!” Hiểu Nhu lắc lư chân lên án anh.
“Ừm…” Người đàn ông hào phóng thừa nhận: “Anh là người đàn ông hư hỏng.”
Người đàn ông đã bắt đầu chậm rãi thọc vào rút ra trong đường động của Hiểu Nhu. Hiểu Nhu lập tức cảm thấy thoải mái hơn, ôm lấy cổ người đàn ông nhỏ giọng rêи ɾỉ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận