Chương 181

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 181

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ha hả ~ ách ô ô…… Ha hả ~ ha hả a……” Gác điện thoại, trong lòng cô đột nhiên rất khó chịu, lại khóc lại cười nhìn Jack, “Jack, anh nghe được không? Hoa Khôi anh ấy đã tỉnh, đã tỉnh.”

“Anh nghe được.” Jack lý giải được tâm tình của cô, đôi mắt vẫn còn nước mắt, liên tục gật gật đầu, “Tiểu Quân, nỗ lực của em, hy sinh của em, thật không uổng phí.”

Nói đến đây, đôi mắt thâm tình gắt gao nhìn mặt cô, “Em biết không, em nhất định là người đẹp nhất trên thế giới này, là người dũng cảm nhất. Anh không có cách nào dừng yêu em được…”

“Ha hả ~ ách ô ô.” Lời hắn nói, làm cô cảm động đến khóc, “Jack, anh thật đáng ghét, lời nói làm em vừa muốn khóc vừa muốn cười.” Cắn cắn khóe môi, cô làm nũng đưa nắm tay lên đấm đấm vào ngực hắn, “Ách ô ~ anh thật đáng ghét.”

“Ha hả a……” Trong mắt Jack vẫn ẩm ướt, gắt gao ôm cô, đôi tay trắng như phấn vẫn ở trên người hắn.

Yêu một người, hắn nguyện ý cả đời không oán không hận vì cô trả bất cứ giá nào, không cầu hồi báo.

“Đệ, em muốn gặp Bạch Trục Nguyệt sao?” Đợi đám người Hạ Tiểu Thỏ rời khỏi phòng bệnh, Âu Dương Kiện Vũ ngồi ở giường bệnh Mạc Hoa Khôi, nhìn mặt hắn, cẩn thật hỏi.

“……” Hắn nói, Mạc Hoa Khôi ngoảnh mặt làm ngơ, trên mặt không có biểu tình gì.

Âu Dương Kiện Vũ lý giải thái độ này, cảm thấy nếu chính mình là Mạc Hoa Khôi cũng sẽ giận Thu Tiểu Quân, nhưng nghĩ tới biểu hiện chân thành trong thời gian này của cô, lại vì cô mà nói, “Khoảng thời gian này em không tỉnh, cô ấy thường thường tới bệnh viện chăm sóc em. Ngày hôm em xảy ra chuyện, cô ấy rất khó chịu, khóc thật thương tâm, cô ấy…”

“Ca, về sau, đừng ở trước mặt em nói về cô ấy nữa.” Hắn đột nhiên nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc ngắt lời Âu Dương Kiện Vũ, “Em phải hoàn toàn làm mới mình, hiện tại, cô ấy đối với em mà nói đã là chuyện râu ria.”

Hắn đã không muốn biết cô đối với mình rốt cuộc là có tình hay vô tình, cô phản bội mình ở cùng với Mạc Thiếu Đình, hắn cũng không nghĩ muốn truy cứu gì nữa.

Loại sự tình này hắn đã quyết định buông xuống, hắn hy vọng tâm mình sau này không vì nữ nhân này mà gợn sóng. Tình yêu như vậy, hắn cảm thấy mình đã chịu đựng quá đủ, không thể chịu hơn nổi.

“……” Nghe hắn nói những lời này, Âu Dương Kiện Vũ không nói gì hơn nữa, nhìn thần sắc như đã khám phá hồng trần của hắn, trên mặt Âu Dương Kiện Vũ lộ ra một loại biểu tình như tiếc nuối.

Hôm nay Âu Dương Kiện Vũ khuya mới trở lại khách sạn, cởi cà vạt, mở TV, mỏi mệt ngồi trên sô pha.

Trong TV đang thông báo tin tức rợn cả người.

“Hôm nay 6 giờ sáng, nhân viên quét dọn ở đường XX hẻm XX phát hiện một thi thể đàn ông, trên thân thể người này không phát hiện bất luận vết thương nào, tình trạng giống như hai thi thể đàn ông phát hiện hai ngày trước ở đường hầm AA, thân thể như bị rút cạn… Cảnh sát hoài nghi, tội phạm rất có thể là người tinh thông hóa học, hiện tại, cảnh sát đang toàn lực ứng phó điều tra…”

Trong khoảng thời gian này, hắn không chỉ nhọc lòng với tai nạn của Mạc Hoa Khôi, còn vừa hỗ trợ xử lý công sự ở công ty Mạc Hoa Khôi và ở công ty mình, có thể nói thể xác và tinh thần đều mệt, nhìn đến loại tin tức kích thích như vậy, trong lòng hắn cũng không nhấc lên nổi hứng thú.

“Ách ~” Hắn là thật sự mệt mỏi, nặng nề thở dài, tắt TV đứng lên đi về hướng phòng tắm, chuẩn bị tắm rửa rồi đi ngủ ngay.

“Leng keng ~ leng keng ~”

Khi hắn sắp đi đến phòng tắm, chuông cửa vang lên.

Lúc này ai lại đến quấy rầy?

Hắn có chút nghi hoặc, bước nhanh ra cửa, nhìn qua mắt mèo trên cửa, thấy đó là một cô gái còn trẻ, hắn nghĩ nghĩ rồi mở cửa, “Cô là?”

“Âu Dương tiên sinh, xin chào, em là Thu Tiểu Hi, là em gái của Thu Tiểu Quân.”

Người phụ nữ ngoài cửa là Bạch Trục Nguyệt. Cô nhìn hắn cười cười, ra vẻ nhu nhược nói, “Anh có biết chị em ở nơi nào không? Em đã hơn hai năm chưa gặp chị ấy.”

“Em là em gái Tiểu Quân?” Hắn thập phần kinh ngạc, cẩn thận nhìn mặt cô, phát hiện mặt cô cũng có vài phần tương tự Thu Tiểu Quân, hoàn toàn không hoài nghi cái gì, “Mau vào đi, có chuyện gì vào trong này nói.”

“Vâng.” Cô gật gật đầu, dáng vẻ đầy nước mắt đi vào phòng hắn.

“Anh có từng nghe chị em nhắc đến em.” Âu Dương Kiện Vũ ngồi ở sô pha, nhìn người ngồi đối diện, có chút thương cảm nói, “Trong khoảng thời gian này, em sống có tốt không?”

Bạch Trục Nguyệt bỗng nhiên khóc lớn, “Ách ~ ách ô ô, thật không tốt chút nào, không có tin tức của chị, em khổ sở cực kỳ.”

Qua lời nói của cô, Âu Dương Kiện Vũ xác định cô nhất định không biết chị mình đã rời khỏi thế giới này, thầm than trong lòng, đứng dậy đi đến trước mặt cô đưa ra một tờ khăn giấy.

“Ách ô ô, cảm ơn.” Bạch Trục Nguyệt tiếp nhận khăn giấy, vừa lau nước mắt vừa nói lời cảm tạ, “Ách ô ô, ách ô ô…… Âu Dương tiên sinh, chị của em là thư ký của anh, anh khẳng định biết chị ấy ở nơi nào, đúng không? Ách ô ô, anh nói cho em nghe đi, chị em rốt cuộc đang ở đâu? Em giống như thấy chị ấy… ô ô…”

“Chị của em, cô ấy……” Hắn nghĩ nghĩ, chuẩn bị nói ra sự thật, lại thấy cô khóc đến thương tâm như vậy, sợ cô vô pháp thừa nhận, lại không đành lòng nói ra chân tướng, do dự một phen, cuối cùng lựa chọn dùng lời nói dối an ủi, “Cô ấy đi một nơi rất xa công tác, đi qua hơn hai năm mới có thể trở về.”

Hắn tin tưởng, thời điểm này loại nói dối này có thiện ý hơn.

“Âu Dương tiên sinh, là thật vậy chăng? Ách ô ô ~ anh thề anh không có gạt em?”

“Là sự thật, anh thề anh không có lừa em.” Hắn không chút do dự nói.

Nghe vậy, Bạch Trục Nguyệt mới dần dần ngừng tiếng khóc, hút hút mũi, nhìn hắn cầu xin, “Âu Dương tiên sinh, anh có thể thu lưu em không? Em vì đi tìm anh để hỏi thăm tin tức của chị, đã tiêu hết tiền trên người, em không có chỗ ở.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận