Chương 182

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 182

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

181 Hơi H Muốn chú cắm vào 2
Giang Đình không phát giác ra được ý tứ sâu xa trong lời nói của cô gái, trong lòng chỉ buồn bực không biết trong đầu cô nhóc kia chứa gì.
Anh ta cười một tiếng, mây trôi nước chảy đáp “Nếu đã đưa ra quyết định này, Quang Nghiệp và tôi đều có thể gánh vác được.”
Một thời gian dài sau đó, Giang Đình mới biết được Quang Nghiệp có thể.
Anh ta lại không được.

Trên màn hình LED cỡ lớn bên ngoài phòng hội nghị quốc tế, hình ảnh cô gái cầm mic lúc cười lúc kích động, thao thao bất tuyệt thoáng hiện lên.
Cô quả thực rất chói mắt, bộ trang phục kỳ bào làm tôn lên dáng người lồi lõm của cô, vô hạn diễm lệ.
Người tham quan hoặc đi qua đường đều ít nhiều dừng lại, ngửa đầu nhìn lên.
Dáng vẻ người đàn ông nghiêm túc liều mạng là đẹp nhất, phụ nữ cũng thế, lúc cô biết mình được đặt câu hỏi, đáy mắt sáng lấp lánh như có muôn vàn sao trời, một cái nhăn mày, một nụ cười đều vô cùng rung động lòng người.
Lúc đôi giày da màu đen kia đi qua, hơi dừng lại, ngửa đầu nhìn lên, ánh nắng như lướt qua chóp mũi anh ta, dưới đôi mắt thâm thúy là sự u ám, con ngươi lại hoàn toàn ôn hòa như trước.
“Anh đang nhìn gì thế?”
Chu Nguyên giới thiệu một vòng, lúc quay đầu nhìn lại mới phát hiện người kia đã sớm không nghe anh ta nói chuyện, ngửa đầu lên nhìn màn hình LED, chiếc áo lông trắng trên người, giống như Lâm Phong bạch dương.
Hết lần này đến lần khác, một đôi mắt câu người lúc nhìn chằm chằm người ta sẽ mang theo mấy phần ôn hòa, trong con ngươi có ánh sáng nhỏ vụn như đang dẫn dụ người khác, hoặc là mang đến cho người ta loại ảo giác tình cảm sâu nặng.
Chu Nguyên đã từng ở Massachusetts một thời gian, anh ta đã không còn thấy ngạc nhiên, chẳng qua vẫn không nhịn được mà trêu chọc.
Chu Nguyên đến gần, hỏi “Đây là coi trọng rồi à?”
Nhìn cô gái trên màn hình LED, chậc chậc đưa ra lời bình “Em gái này không tệ, tuyệt đối hạ đo ván mấy em trước đó quấn lấy anh.” Lại vỗ lên bả vai Ôn Thời Khải “Sao nào, có muốn chủ động xuất kích không?”
Ôn Thời Khải nghiêng đầu, mấy sợi tóc mái xõa xuống trán, ngũ quan của anh ta càng thêm lập thể, giống như tượng thạch cao trong văn hóa phục hưng.
Anh ta đáp “Đúng là không tệ.”
Nhìn thấy khóe miệng của anh ta khẽ nhếch lên, Chu Nguyên đoán được thằng nhóc này muốn giở trò xấu, quả nhiên nghe thấy anh ta nói “Nếu anh đã nói như thế.”
Ôn Thời Khải cười một tiếng “Vậy anh thu đi.”

Vừa mới đi vào trong phòng nghỉ, Giang Đình đã bị đánh úp, cô gái trực tiếp dán lên cổ anh ta, chân thực biến thành con lười.
“Phần thưởng của em đau?” Lâm Chi Nam ngửa đầu lên nhìn anh ta, đôi mắt sáng lấp lánh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận