Chương 183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ách, trên người ta như thế nào lại không mặc gì cả? Tối hôm qua ta về nhà bằng cách nào?

Đầu còn có chút nặng, giơ tay sờ sờ trán, hắn đột nhiên nhớ tới một ít hình ảnh mơ hồ, cùng với một loại cảm giác mỹ miều không nói nên lời.

Ách, tối hôm qua ta cùng một phụ nữ hoan ái sao? Không thể nào, tối qua ta không mang phụ nữ về nhà, hẳn là một giấc mộng, chỉ là, cảm giác sao lại chân thật như vậy?

Hắn không nghĩ ra được cái gì, cắn môi suy nghĩ, sau đó nhanh chóng mặc vào bộ tây trang cắt may khéo léo màu bạc, đi nhanh ra khỏi phòng ngủ.

“Dì Vương, có biết tối hôm qua tôi về nhà như thế nào không?” Hắn xuống lầu, vừa thắt cà vạt vừa hỏi người làm trung niên đang ở đó.

“Thiếu gia, tối hôm qua ngài uống say, là A Hổ cùng A Báo đỡ ngài về.” Dì Vương cung kính nói.

Thật là bọn họ, hai người đàn ông to lớn đỡ mình về sao? Trong đầu hắn không có chút hình ảnh nào.

Thật mau, hắn lái xe tới công ty, đi vào văn phòng tổng tài của mình, chuyện thứ nhất là gọi điện thoại kêu A Hổ và A Báo vào.

“Mạc tổng, chào buổi trưa.” A Hổ cùng A Báo đi vào văn phòng, đứng ở hắn trước mặt chỉnh tề nói.

“A Hổ A Báo, các ngươi nói cho ta biết, đêm qua có phải hai người tìm một phụ nữ vào phòng ngủ của ta?” Hắn nhìn bọn họ, mặt kéo dài ra, hỏi.

“Mạc tổng, không có, ngài không sai bảo, chúng tôi nào dám tự tiện chủ trương đem phụ nữ tới phòng của ngài.” A Hổ liên tục lắc đầu, vẻ mặt oan uổng nói.

“Đúng vậy Mạc tổng, cho chúng tôi cả trăm gan, chúng tôi cũng không dám.” A Báo vội vàng phụ họa nói.

“Thật không có sao?”

“Thật không có.” A Hổ cùng A Báo đồng thời dùng sức lắc đầu, thập phần khẳng định cùng kêu lên nói.

Thấy bọn họ lộ ra bộ dáng thề thốt, hắn xác định bọn họ thật sự không nói sai, nghĩ nghĩ, tay nâng lên vẫy vẫy, “Đi ra ngoài đi.”

“Mạc tổng, vì sao hỏi chúng tôi tối hôm qua có tìm phụ nữ vào phòng ngủ của ngài?” A Báo đột nhiên không sợ chết hỏi ra vấn đề này.

“Bởi vì……” Bởi vì ta cảm thấy tối hôm qua ta cùng một nữ nhân làm tình cả một buổi tối.

Ách, những lời này, hắn không có mặt mũi nào nói ra, nghĩ đến cảm giác dục tiên dục tử mỹ diệu tối hôm qua, trên mặt ẩn ẩn đỏ lên, lập tức buồn bực quát: “Ngươi dám hỏi ta? Lập tức cút đi, hỏi nữa thì năm nay cũng đừng hòng có được tiền thưởng.”

Nghe vậy, A Báo vội vàng câm miệng, khom lưng với hắn rồi nhanh chóng cùng A Hổ bước nhanh ra khỏi văn phòng hắn.

Ách, tối hôm qua bọn họ không có an bài phụ nữ tới phòng ngủ của mình, vì sao mình lại cảm thấy đã cùng phụ nữ xảy ra quan hệ?

Chẳng lẽ chỉ là giấc mộng? Nếu mộng mà chân thật, mỹ diệu như vậy, mình có thể tối nào cũng đều làm loại mộng này hay không?

Trong một văn phòng thật to, Âu Dương Kiện Vũ đang tập trung tinh thần xem một phần văn kiện quan trọng.

Đột nhiên, điện thoại nội tuyến trên bàn vang lên, hắn nhíu nhíu mày, ấn nút nghe, “Chuyện gì?”

“Tổng tài, có một vị tiểu thư tên Thu Tiểu Hi muốn gặp.”

Thu Tiểu Hi, cô ấy chính là em gái Thu Tiểu Quân. Hắn buông văn kiện trong tay xuống, “Dẫn cô ấy tới văn phòng.”

“Vâng, tổng tài.”

Vài phút sau, Thu Tiểu Hi được một nữ thư ký dẫn đi vào văn phòng, nhìn hắn ngồi ở bàn làm việc lộ ra một nụ cười mê người, “Âu Dương tiên sinh.”

Trên người cô là một cái váy ngực thấp bó sát người, ngũ quan thanh tú, dáng người no đủ cân xứng, ăn mặc như vậy không thể nghi ngờ thật lôi kéo ánh mắt của đàn ông.

Âu Dương Kiện Vũ nhìn đến cô như vậy, ngẩn người, trong óc cầm lòng không được nghĩ tới Thu Tiểu Quân (trong dạng người Bạch Trục Nguyệt), rõ ràng nhớ rõ, cô cũng đã từng mặc như vậy, trong lòng nóng rát lên.

“Em tới chỗ này tìm anh, có chuyện gì sao?” Hắn thu hồi suy nghĩ, nhẹ nhàng khụ một tiếng ôn hòa hỏi.

“Âu Dương tiên sinh, cho em làm thư ký của anh đi.” Bạch Trục Nguyệt cười cười, tràn ngập thành ý nói, “Chị của em có thể đảm nhiệm công tác, em cũng làm được, em cam đoan với anh, em nhất định làm tốt hơn chị ấy.”

“Này……” Hắn vẻ mặt do dự.

“Âu Dương tiên sinh, em cầu anh.” Thấy thế, lông mày lá liễu nhíu lại, lộ ra bộ dáng muốn khóc, “Cầu xin anh vì chị của em, cho em ở bên cạnh anh làm việc đi.”

Khi cô nhắc đến chị mình Thu Tiểu Quân, trong lòng hắn không vứt đi được thương cảm, cuối cùng không đành lòng cự tuyệt thỉnh cầu, mềm lòng gật đầu, “Được rồi.”

“Ha hả ha hả, Âu Dương tiên sinh, cảm ơn anh.” Bạch Trục Nguyệt cao hứng cực kỳ, “Âu Dương tiên sinh, vì cảm tạ anh, đêm nay em mời anh đến quán bar uống rượu.”

Hắn nhàn nhạt cười cười, “Không cần.”

“Vì cái gì không cần? Anh là khinh thường em sao?” Nụ cười trên mặt lập tức trở nên thương cảm, “Âu Dương tiên sinh, em hôm nay đặc biệt nhớ chị của em, anh cùng em đến quán bar uống chút rượu đi.”

Ách, Thu Tiểu Quân là uy hiếp của hắn, mỗi lần cô đề cập Thu Tiểu Quân, hắn không có biện pháp cự tuyệt, lúc này thấy cô lộ ra biểu tình ưu thương khổ sở, lại không đành lòng từ chối thỉnh cầu, “Tiểu Hi, được, anh sẽ đi quán bar uống rượu với em.”

“Ha hả, thật vậy chăng?” Biểu tình cũng cô thật phong phú, nghe hắn nói như vậy, lập tức cao hứng cười, “Vậy anh đừng gạt em nha, 9 giờ tối ở quán Yến Vĩ Điệp, không gặp không về.” Nói xong xoay người, vặn vẹo eo mông đi ra khỏi văn phòng hắn.

Bạch Trục Nguyệt đi khỏi ,hắn không có tâm tư xem lại bất cứ văn kiện gì, một lòng đã bị cái tên Thu Tiểu Quân chiếm cứ, thầm than một hơi, đứng dậy đi đến sát cửa sổ, tràn ngập thương cảm, tràn ngập tưởng niệm nhìn bầu trời xanh với từng đóa mây trắng…

Tiểu Quân, anh hôm nay cũng rất nhớ em.

Tiểu Quân, em ở trên trời có tốt không? Em ở trên đó có nhớ tới anh không? Hai năm trước anh cự tuyệt tình yêu của em, có phải em rất hận anh?

Bình luận (0)

Để lại bình luận