Chương 183

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 183

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường nhựa loang loáng dưới ánh đèn xe, không khí oi bức và khô khốc như bị phủ một lớp vải ẩm ướt. Cơn gió thi thoảng thổi qua cũng mang theo hơi nóng, chỉ khiến người ta thêm bứt rứt.

Tống Kha đi lang thang trên phố như con ruồi mất đầu.

Cho đến khi trong đầu chợt lóe lên một ký ức, Dư Thanh Hoài từng trêu chọc Đường Thừa Duệ là “sinh viên ưu tú đại học F”. Cậu khựng lại, như người chết đuối vớ được cọc, lập tức quay đầu chạy về phía đại học F.

Giờ này bên ngoài trường đã vắng người, Tống Kha túm được ai là hỏi: “Bạn ơi cho hỏi bạn có biết Đường Thừa Duệ không?”

Sự nôn nóng và hoảng loạn đã làm cậu mụ mẫm đầu óc, gần như chạy loạn xạ, lý trí bay biến sạch.

Không ngờ hỏi đại mà lại trúng thật, Đường Thừa Duệ khá nổi tiếng ở đại học F. Người kia cau mày nghĩ một lúc rồi nói: “Cậu tìm nhầm chỗ rồi, cậu ấy ở tòa nhà thí nghiệm bên khu cao học, không ở đây đâu.”

Khi Tống Kha thực sự tìm thấy Đường Thừa Duệ, đợi được anh ấy bước ra khỏi phòng thí nghiệm thì đã là 7 giờ sáng hôm sau.

Rõ ràng Đường Thừa Duệ đang ở trong trường, nhưng Tống Kha vẫn không yên tâm. Chừng nào chưa thấy người, cậu chưa thể yên lòng. Cậu đứng canh ở cửa hàng tiện lợi 7-Eleven cách cổng trường không xa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào cổng lớn, cả đêm không chợp mắt.

Trong những lần gặp gỡ sau đó với Dư Thanh Hoài, Đường Thừa Duệ đã biết chuyện Tống Kha chính là con trai của Phương Yến.

Lúc đó anh ấy vẫn chưa dám khẳng định mối quan hệ của hai người, lờ mờ đoán ra nhưng vẫn không muốn tin.

Cho đến khi nhìn thấy Tống Kha, anh ấy mới khẳng định giữa họ chắc chắn không phải quan hệ chủ tớ bình thường.

Lúc này trạng thái của anh ấy cũng rất tệ, thức trắng cả ngày trong phòng thí nghiệm, mắt thâm quầng, vẻ mặt mệt mỏi, nhưng vẫn chưa đến mức tiều tụy như Tống Kha.

Tống Kha mở lời trước, đôi mắt vằn tia máu, thần sắc u ám như bị phủ một lớp mây đen.

Đường Thừa Duệ cau mày, không trả lời câu hỏi của Tống Kha mà hỏi ngược lại: “Cậu và Thanh Hoài có quan hệ gì?”

Thanh Hoài?

Tống Kha suýt thì bật cười vì tức.

Cậu định nói “anh không xem vòng bạn bè à”, nhưng rồi chợt nhớ ra chỉ có mình cậu công khai chuyện yêu đương, Dư Thanh Hoài chưa từng đăng gì cả.

Cậu nén cảm xúc đang trào dâng, vẻ mặt không chút yếu thế: “Tôi và Dư Thanh Hoài đang yêu nhau.” Cậu cố tình nhấn mạnh ba chữ “đang yêu nhau”: “Cô ấy là bạn gái tôi.”

Tống Kha trông như một con gà chọi đang xù lông.

Đường Thừa Duệ dù sao cũng lớn tuổi hơn, điềm tĩnh hơn cậu. Nghe sự thật từ miệng Tống Kha còn tàn nhẫn hơn nghe chính miệng Dư Thanh Hoài nói.

Tuy tính tình anh ấy ôn hòa nhưng không ngốc, suy nghĩ một chút là biết Dư Thanh Hoài có toan tính riêng.

Nhưng anh ấy cũng mang trong lòng thứ tình cảm chưa kịp tỏ bày với Dư Thanh Hoài.

Chàng trai trẻ tuổi hơn mình vài tuổi này đã bị Đường Thừa Duệ coi là tình địch.

Thế nên anh ấy chỉ nhếch mép cười, nói: “Em trai à, chắc Thanh Hoài đá cậu rồi nhỉ? Tối qua cô ấy ở cùng tôi đấy.”

Và rồi, Đường Thừa Duệ nhìn thấy thiếu niên vốn đầy sát khí nhưng vẫn đang kìm nén trước mặt, bước những bước nặng nề về phía mình, rồi…

Vung tay đấm mạnh vào mặt anh ấy.

Đường Thừa Duệ không kịp đề phòng, loạng choạng đứng vững rồi vung nắm đấm đáp trả vào bụng Tống Kha.

Tống Kha tuy có nền tảng tập gym nhưng chưa từng thực sự đánh nhau với ai.

Cậu cho rằng bạo lực là biện pháp của kẻ ngu, người thông minh chỉ dùng cái đầu.

Đường Thừa Duệ thì khác, hồi cấp hai vì Phương Yến bỏ bê không quan tâm nên thường xuyên bị đánh hội đồng.

Lúc đó người nhỏ con, không biết đánh lại, chỉ học được cách né đòn trước. Sau này lớn lên, có sức lực, anh ấy lại nhớ kỹ những chiêu trò hiểm ác, chuyên nhắm vào chỗ hiểm mà đánh, nhìn thì không có gì to tát nhưng lại khiến đối phương đau thấu trời.

Lúc này anh ấy dùng hết những chiêu trò bẩn thỉu đó lên người Tống Kha.

Họ đang ở ngoài trường, cửa hàng tiện lợi lúc 7 giờ sáng vắng tanh, anh ấy chẳng kiêng dè gì, mặc sức trút cơn giận trong lòng.

Đường Thừa Duệ cảm thấy không đáng, còn đau lòng thay cho Dư Thanh Hoài.

Vì một người như Phương Yến mà phải hy sinh bản thân để ở bên thằng nhóc này.

Anh ấy thích Dư Thanh Hoài. Tình cảm thời niên thiếu pha lẫn chút ngưỡng mộ và sùng bái, giờ đây càng sâu đậm hơn. Mỗi lần gặp gỡ, mỗi lần nghe cô nói chuyện đều khiến tình cảm ấy lớn dần lên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận