Chương 185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau khi tìm được vị trí của âm đế, anh bắt đầu xoay vòng tấn công nơi đó.
– Mới chơi đùa qua lại chưa được bao lâu, quần lót của cô đã ướt đẫm không chịu nổi.
Anh lại duỗi tay vào trong quần lót. Ôn Điềm run rẩy, thịt non trơn ướt bị lòng bàn tay anh đè lên cọ xát không ngừng.
Anh đè thẳng lên cánh hoa đã đẫm nước, xoa nắn, moi móc tới cô nức nở hổn hển.
“Anh trai…”
Tiếng kêu của Ôn Điềm còn mềm mại hơn cả giọng điệu khi cô làm nũng thường ngày, hô hấp của Ôn Diệc Tư không kìm được mà trở nên dồn dập hẳn lên.
Anh cong ngón tay, càng thêm dùng sức mà nhanh chóng moi móc giữa khe huyết với âm đế của cô, cuối cùng còn trực tiếp cắm vào bên trong khe thịt.
Cô rất rõ ràng, thân thể cô bắt đầu nổi lên ý sợ hãi vì cảm giác xa lạ kia, nhưng Ôn Diệc Tư lại không nghĩ tới phản ứng đầu tiên của thiếu nữ không phải tránh né mà là trực tiếp duỗi tay ôm lấy eo anh, vùi mặt vào trong lồng ngực anh.
LÔn Diệc Tư ngẩn người, hôn nhẹ một cái lên đỉnh đầu cô: “Đừng sợ, không đau.”
Người trong ngực không hề kháng cự anh. Ôn Diệc Tư lại ngửi ngửi mùi hương trên người thiếu nữ, ngón tay trong tiểu bức ướt mềm chặt khít kia lại cắm càng nhanh hơn.
Theo lượng dầu thủy bôi trơn càng ngày càng nhiều, anh lại duỗi thêm một ngón tay nữa vào trong, hai ngón tay khép lại hơi cong lên, nhanh chóng đưa đẩy…
Phía dưới truyền tới tiếng nước òm ọp, hệt như đang thọc vào suối nguồn gì đó vậy.
Cứ dùng sức cắm móc cô một hồi, bụng dưới của Ôn Điềm đã nhô lên, bắt đầu hùa theo ngón tay anh, run rẩy thật mạnh.
“Anh… Nhanh thêm chút nữa…” Tiếng rên rỉ của cô trở nên dồn dập.
Ôn Diệc Tư đã sắp bị tiếng rên rỉ của thiếu nữ làm không nhịn nổi. Anh trực tiếp nghiền ép môi cô, sau đó hôn ngược lên rồi cắn vành tai cô.
Có thứ gì ướt nóng bắt đầu điên cuồng tràn ra phía ngoài.
Ôn Diệc Tư từ từ rút ngón tay mình ra, kết quả dâu thủy phun ra từ tiểu bức xối đầy lên tay anh.
Ôn Điềm nắm chặt bờ vai Ôn Diệc Tư, run rẩy, hai chân đã sớm dạng rộng mặc anh chơi đùa, trên quần cũng xuất hiện một vũng ướt át.
Trong ngoài đều bị cô làm ướt.
Ôn Diệc Tư rút bàn tay dính đầy dâm thủy ra, nhìn nhìn…
“Thật ướt.”
“Vì sao lại ướt?”
Đối với Ôn Điềm, cảm giác này cực kỳ xa lạ, khi đạt tới đỉnh điểm người cô túa đầy mồ hôi như đang vận động kịch liệt, hiện tại cô mới bắt đầu cảm thấy trong quần ướt dầm dề.

Bình luận (0)

Để lại bình luận