Chương 185

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 185

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bạch Trục Nguyệt ngẩng đầu nhìn đến khuôn mặt tái nhợt dị thường, cũng tuấn mỹ dị thường, trong lòng cả kinh, ngẩn người một lúc mới ác độc quát: “Cút ngay, ta không có hứng thú khiêu vũ với ngươi.” Nói xong, liền đẩy hắn ra để đuổi theo Thu Tiểu Quân cùng Âu Dương Kiện Vũ, nào biết vừa vươn tay đã bị bàn tay lạnh băng của hắn gắt gao bắt trụ lại.

“Anh thật thích em loại phụ nữ đanh đá như vậy, thật quá có hương vị.” Jack cũng không phải không giống những nam nhân khác, vừa nắm chặt tay cô, thâm ý nói vậy, vừa để ly rượu trên tay xuống, sau đó kéo cô đến giữa sàn nhảy, mặc kệ cô có bao nhiêu phản đối cũng mạnh mẽ lôi kéo cô bắt đầu khiêu vũ.

“Ách, ngươi buông ta ra.” Sức lực hắn mạnh đến kinh người, cô căn bản vô pháp thoát ra, trong lòng vừa gấp vừa tức lại cực kỳ nghi hoặc, “Ngươi rốt cuộc là người nào? Ngươi cùng Thu Tiểu Quân có quan hệ gì?”

Lời nói của cô, Jack ngoảnh mặt làm ngơ, chỉ ẩn ẩn cười nói: “Nghiêm túc đi, lúc khiêu vũ không nên nói chuyện.”

Thu Tiểu Quân kéo Âu Dương Kiện Vũ đến hoa viên nhỏ phía sau quán bar mới buông tay hắn ra, ngẩng đầu, nôn nóng mà bất đắc dĩ nhìn hắn, “Kiện Vũ, đừng ở bên cạnh người phụ nữ kia, cách xa cô ấy ra.”

Bị Thu Tiểu Quân kéo đến nơi phong cảnh u tĩnh mỹ lệ, không khí tươi mát, thân thể Âu Dương Kiện Vũ không nóng như trước nữa, đầu óc cũng thanh tỉnh một chút, nghi hoặc nhìn cô, tóc dài đã biến thành trắng, đôi mắt thành màu hổ phách, hắn thập phần khó hiểu hỏi: “Vì sao?”

“Bởi vì cô ta… Cô ta là một người phụ nữ hư hỏng, trước kia em có biết cô ấy.” Cô nghĩ nghĩ rồi nói như vậy, “Em biết rõ cô ấy, tâm địa cô ấy như rắn rết.”

“Trục Nguyệt, khẳng định em là nhận sai người, hoặc là, em hiểu lầm cô ấy.” Hắn nhíu nhíu mi, không ủng hộ, “Cô ấy là Thu Tiểu Hi em gái Thu Tiểu Quân, anh tin tưởng em gái Tiểu Quân không phải là người hư hỏng, cho dù hư cũng không đến nỗi nào.”

“Vì sao anh cho rằng em gái Thu Tiểu Quân không phải là người hư hỏng?” Câu nói của hắn vừa làm cô có một loại an ủi, mà cũng là một loại bi ai.

“Bởi vì Thu Tiểu Quân là người tốt, là người phụ nữ rất tốt, rất tốt.” Hắn khẳng định.

“……” Cô nghẹn lời, nghe câu đó trong lòng tức khắc thật cảm động.

Nhắc tới người thư ký hơn 5 năm của mình, trong lòng Âu Dương Kiện Vũ lại không thể tránh khỏi ưu thương, trầm mặt mấy giây, nhàn nhạt cười nói: “Em cũng không quen biết Thu Tiểu Quân, nói chuyện của cô ấy với em, em cũng không hiểu.” Nói xong câu đó, hắn thâm trầm nhìn cô vài giây, sau đó từ từ bước đi.

Thu Tiểu Quân không đuổi theo, nhìn bóng dáng hắn rời đi, trong lòng có chút êm ẩm, đôi mắt cũng không nhịn được trở nên ẩm ướt…

Âu Dương Kiện Vũ, tổng tài của em, anh trước kia đối với em, rốt cuộc có cảm tình gì không? Vì sao từ trong lời anh nói, em cảm giác được, kỳ thật anh cũng yêu em?

Lúc này, cạnh cô vang lên tiếng bước chân, suy nghĩ ưu thương bị quấy rầy, lập tức trở nên cảnh giác, lập tức quay đầu nhìn lại, “Ai?”

“Là anh.” Một người đàn ông từ sau một gốc cây tươi tốt đi ra, lộ ra gương mặt tuấn mỹ như yêu.

“Hoa Khôi?” Thấy rõ khuôn mặt hắn, cô vừa kinh hãi hỉ lại nghi hoặc, tâm mãnh liệt nhảy dựng lên, “Hoa Khôi, sao anh lại ở đây?”

“Đêm nay tâm tình anh đặc biệt tốt nên tới nơi này ngắm cảnh.” Mạc Hoa Khôi đi đến trước mặt cô, nhìn cô đầu đầy tóc bạc như có phong cách mới, cười nhạt nói.

Trên mặt hắn tươi cười mê người, nhìn như thật cao hứng, kỳ thật trong lòng lại tương phản với biểu tình trên mặt.

Rời khỏi phòng thuê, hắn định đi đến nơi này hít thở không khí, hoài niệm một chút tình cảm của mình và cô trước đây, nhưng không nghĩ tới lại thấy cô lôi lôi kéo kéo tay Âu Dương Kiện Vũ đến đây, khoảnh khắc thấy hình ảnh đó, trong lòng hắn tràn đầy chua xót, cơ hồ kinh ngạc muốn thất hồn lạc phách.

“Hôm nay thế nào lại không ở cùng với Mạc Thiếu Đình?” Hắn khẩn trương nhìn chằm chằm mặt cô, trầm mặc hai giây, lại hàm chứa ý cười hỏi, “Vừa rồi nhìn thấy em kéo Âu Dương Kiện Vũ đến đây, thế nào, em hiện tại không hứng thú với Mạc Thiếu Đình mà lại có hứng thú với anh ấy sao?”

Nghe vậy, trong lòng cô có điểm gấp gáp, “Hoa Khôi, anh hiểu lầm.”

“Hiểu lầm?” Hắn cảm thấy thực buồn cười, khóe miệng dương cao một chút, “Em để ý anh hiểu lầm em sao?”

“……” Cô không biết nên trả lời như thế nào.

Bạch Trục Nguyệt, em vì sao không trả lời? Ý là, em căn bản không thèm để ý anh hiểu lầm em, căn bản không thèm để ý cảm thụ của anh, phải không? Cho nên, em mới lựa chọn không nói lời nào?

Cô lúc này trầm mặc tức khắc làm hắn cảm thấy như bị thương, trong chớp mắt, ngụy trang trên mặt kia đã không thèm để ý, vẻ tươi cười không sao cả đã không còn, gương mặt tuấn tú chảy dài ra, tràn ngập tức giận nhìn mặt cô, “Bạch Trục Nguyệt, em thật là người phụ nữ vô lương tâm, chúng ta ít nhất cũng đã ở bên nhau một thời gian, giờ biết anh đã tỉnh, xuất viện, cũng không tới nhìn anh.” Hắn để ý chuyện này, hơn nữa lại thập phần để ý, “Cùng Mạc Thiếu Đình cặp với nhau, giờ không dám đối mặt với anh sao? Em như vậy sợ hắn nhìn thấy chúng ta ở bên nhau, như vậy để ý cảm thụ của hắn, sợ hắn hiểu lầm chúng ta còn dây dưa?”

“……” Cô vẫn không nói chuyện, trong lòng rất khó chịu, thật sợ chính mình càng biện giải, hắn càng tức giận, cho nên, lựa chọn cái gì cũng không nói.

Hắn đem sự trầm mặc của cô trở thành cam chịu, trong lòng tức giận, thực sự hụt hẫng, “Anh nói cho em biết, hiện tai anh đối với em không còn cảm giác gì, ngay cả em cho không anh, anh cũng sẽ không muốn em nữa. Hừ.” Giận dỗi nói xong, hắn lập tức xoay người rời đi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận