Chương 187

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 187

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dòng trạng thái chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Cầu được ước thấy.

Lúc này cậu mới hiểu, sở dĩ cô không chặn cậu, không phải vì muốn chừa đường lui, mà là để đợi khoảnh khắc này, tự tay hạ nhát dao cuối cùng.

Đêm hôm đó trời mưa như trút nước. Tống Kha nhìn màn hình điện thoại, toàn thân run rẩy, gần như không chút do dự gọi xe ngay lập tức. Cậu dựa vào chút manh mối mơ hồ đó để đi tìm Dư Thanh Hoài.

Xe dừng lại ở từng cửa hàng một, cậu tìm từng nơi, thất bại hết lần này đến lần khác. Cậu sợ cô có thể rời đi bất cứ lúc nào, nên đến ô cũng chẳng buồn che, chỉ sợ bỏ lỡ cô.

Quần áo ướt sũng dính chặt vào lưng, cậu chật vật như một con chó lạc đường ướt nhẹp.

Cuối cùng tại một cửa hàng McDonald’s ở phía Bắc thành phố, cậu nhìn thấy Dư Thanh Hoài.

Cậu đứng sững sờ qua lớp kính rất lâu, lâu đến mức tứ chi cứng đờ, đầu ngón tay tê dại. Ánh mắt cậu dán chặt vào cô, nhưng trong lòng lại cảm thấy trống rỗng đến nứt toác.

Cậu cứ mãi tự hỏi, tại sao một người quen thuộc đến thế, giờ đây lại trở thành một kẻ xa lạ hoàn toàn.

Mãi cho đến khi Dư Thanh Hoài lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ trong lúc nói chuyện với Đường Thừa Duệ, cô mới nhìn thấy cậu. Nét mặt cô thoáng cứng lại, một lúc sau cô đứng dậy, đẩy cửa bước ra.

Hai người đối mặt qua màn mưa, không ai mở lời.

Tống Kha chưa bao giờ nghĩ rằng, lần gặp lại sẽ trong tình cảnh như thế này.

Lúc chia tay cậu yêu cô bao nhiêu, giờ phút này cậu hận cô bấy nhiêu.

Một lát sau, Dư Thanh Hoài mở lời trước. Cô đưa một tờ giấy ăn ra, giọng bình thản: “Sao không che ô? Tóc ướt hết rồi, lau đi.”

Sau tất cả những gì đã xảy ra, phản ứng đầu tiên của cô khi gặp lại vẫn y như trước kia, chỉ là tiện tay quan tâm cậu.

Nhận thức này hoàn toàn đánh gục Tống Kha.

Cậu hận thái độ dửng dưng, lạnh nhạt này của Dư Thanh Hoài. Trên đường đến đây, ban đầu cậu có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng giờ cậu cảm thấy dù có hỏi cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Hiện tại, cậu chỉ muốn hỏi một câu duy nhất.

“Dư Thanh Hoài.”

“Từ đầu đến cuối…”

“Em có từng yêu tôi không?”

Dư Thanh Hoài im lặng hồi lâu. Cô nhìn Tống Kha trước mắt, nước mưa không ngừng nhỏ xuống từ lọn tóc, chảy dọc theo khuôn mặt cậu.

Nhưng cậu không nhận lấy tờ giấy ăn của cô.

“… Không có.”

Cô trả lời. Biểu cảm phức tạp, ý vị khó hiểu.

Dư Thanh Hoài thấy khóe miệng Tống Kha giật giật như muốn cười, nhưng giây sau cậu lại giơ tay lên, dùng tay áo quệt vội lên mặt một cái.

Động tác ấy rất nhanh, Dư Thanh Hoài không phân biệt được cậu đang lau cái gì.

Chỉ là cậu dường như không thể chịu đựng thêm được nữa, bỗng nhiên quay người lao vào màn mưa không một lần ngoảnh lại.

Dư Thanh Hoài đứng tại chỗ, không đuổi theo.

Tống Kha năm 18 tuổi, vì một cô gái mà cảm thấy mình được sống lại.

Cũng chính vì cô gái ấy mà chết đi trong đêm nay.

Việc Dư Thanh Hoài được ra nước ngoài bổ nhiệm là một chuyện ngoài ý muốn.

Cái “ngoài ý muốn” đó không gọi là “trùng hợp”, mà giống như một vận may hiếm có hơn, Dư Thanh Hoài đã rút trúng lá thăm hiếm thấy nhất.

Vốn dĩ cơ hội ra nước ngoài này, có làm thế nào cũng chẳng đến lượt cô.

Trong danh sách ứng viên ban đầu, người đầu tiên đột ngột có người nhà bị bệnh cấp tính phải phẫu thuật, cần ở lại chăm sóc; người còn lại thì vướng bận con nhỏ, không tiện đi xa. Sau khi hai người kia rút lui, suất đi quý giá vốn ngoài tầm với này bất ngờ rơi xuống đầu Dư Thanh Hoài – một người không thân không thích, một thân một mình.

Khi luật sư Vương hỏi cô, cô không hề do dự dù chỉ một giây: “Tôi đi.”

Cô cảm thấy mình chỉ là may mắn. Nhưng cô không hề nghĩ tới luật sư Vương thực ra còn có những ứng cử viên khác, chỉ là biểu hiện của cô trong mấy tháng qua quá ổn định. Cô chưa bao giờ phạm sai lầm, không từ chối, không than vãn, những việc được giao luôn hoàn thành trước thời hạn.

Mọi người đều thích làm việc cùng người “đáng tin cậy”.

Khi một người muốn bước vào môi trường mới, tiêu chí chọn trợ thủ chưa bao giờ chỉ là chuyên môn giỏi đến đâu, mà là ai có thể gánh vác mọi việc ở một nơi xa lạ, không gây thêm phiền phức, không làm hỏng việc.

Dư Thanh Hoài vừa khéo chính là người như vậy – luôn giữ được sự bình tĩnh và đáng tin cậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận