Chương 188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

187 Ân ái với Giang Đình ngay trước mặt Lục Nhất Hoài 2
Giang Đình nghĩ, có lẽ từ trước đến này anh ta đã đánh giá sai cô.
Trước đó, từ trước đến giờ, Giang Đình không có quá nhiều chờ mong với cô, biết cô ngây thơ, chơi xấu, nũng nịu, anh ta hưởng thụ, đồng thời cũng hiểu rõ cực hạn trong thế giới của cô gái nhỏ, cô nhỏ bé cần được bảo vệ, cô ngây ngốc lại thiển cận.
Nhưng loại phán đoán này, giống như hôm nay có dấu hiệu vỡ vụn.
Xuyên thấu qua bên dưới diễn giảng, đôi mắt cô sáng ngời có thần, cô im hơi lặng tiếng, sau cùng lời nói của cô quả thật khiến anh ta mở rộng tầm mắt, cô gái này còn cứng cỏi hơn nhiều so với anh ta nghĩ.
Một chú bướm nhỏ gấp gáp không kịp chờ đợi muốn bay lên không trung nhảy múa, ở trước ngực anh ta kích động đập cánh, cảm giác tê dại không nói rõ được bao trùm lên toàn bộ l ng ngực của anh ta.
Giang Đình một lần nữa đâm vào cực sâu, ý đồ quy tội hết cho những cảm giác này là du͙c vọng.
Trong lúc dây dưa khó bỏ, đột nhiên nghe được ngoài cửa có tiếng vui cười, tiếng bước chân lộn xộn, bên trong tiểu huyệt theo đó đột nhiên kẹp chặt, thiếu chút nữa Giang Đình đã tiết ra, tước vũ khí đầu hàng.
“Làm sao bây giờ, có người đến.”
Cô gái bĩu môi muốn khóc đến nơi, trán Giang Đình sớm đã bị kẹp chặt đến nỗi nổi gân xanh.
Anh ta nhìn qua, trực tiếp bế Lâm Chi Nam đi thẳng ra ban công, lúc đi ngang qua bàn đọc sách, một chân đá văng quần lót vào sâu.
Lúc biên độ đong đưa của màn cửa tối màu về trạng thái đứng im, cửa bị tiện tay mở ra.
Sau khi quét mắt một vòng, có người buồn bực nói “Giang Đình đâu? Chẳng phải nói cậu ấy ở phòng nghỉ à?”
Bảy, tám người đàn ông chậm rãi đi vào, rõ ràng là tư thế vào đây chờ người.
Trong này đều là nam sĩ đi giày tây, chỉ mình Lục Nhất Hoài là mặc một chiếc áo jacket màu đen, dưới ống quần rộng rãi mơ hồ thấy được cơ bắp cường tráng.
Anh ta cho tay vào trong túi quần đi vào, ánh mắt đen kịt, khóe môi lạnh nhạt, nhìn có chút hờ hững.
Đột nhiên phía sau có một luồng gió đánh tới.
Sau khi anh ta nghiêng đầu né tránh thì trở tay đánh lại, trực tiếp giữ lấy bả vai người kia, đè người đó lên vách tường.
Nhất thời phát ra tiếng vang trầm muộn.
Lục Nhất Hoài liếc xéo người kia, cười nhạo.
“Lại làm ra cái chiêu đánh bất ngờ này, đã nhiều năm như thế, còn chưa học khôn lên được à?”
“Được rồi, thiếu tá đúng là trâu bò.” Người bị đè lên tường kia cũng từ bỏ phản kháng, liên tục bật cười “Chẳng phải đây là do tôi muốn báo thù mấy năm trước bị ném qua vai à?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận