Chương 188

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 188

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ngươi là quỷ hút máu?” Bạch Trục Nguyệt trong lòng cả kinh.

“Đúng vậy.” Hắn lạnh giọng thừa nhận, trong mắt như phóng ra tia lửa, “Đêm nay sẽ là đêm cuối cùng của cô ở nhân gian.”

Bạch Trục Nguyệt có thể khẳng định, sức mạnh của hắn là cao hơn mình, trong lòng không tránh có chút kiêng kị, bất quá nghĩ tới một sự việc có thể làm mình nắm chắc thành công chạy thoát, trên mặt lộ ra tươi cười, khẳng định nói: “Ta mà chết, em gái Thu Tiểu Quân cũng sẽ chết.”

Cô đánh đố, hắn để ý tới sự sống chết của Thu Tiểu Quân như vậy, cũng sẽ để ý sự sống chết của em gái Thu Tiểu Quân.

Nghe được lời này, Jack đang chuẩn bị xuống tay đành phải tạm dừng động tác, mở to hai mắt tức giận lại bất đắc dĩ nhìn Bạch Trục Nguyệt.

Vẻ mặt của hắn làm cô hài lòng, khóe miệng giương lên càng cao, “Ta cùng em gái cô ta đã hợp hai làm một, vận mệnh chúng ta là ở bên nhau.” Nói xong, lợi dụng lúc hắn phân tâm, cô rút đôi tay vẫn bị hắn mãnh liệt giữ chặt, bay lên không trung biến mất trong bóng đêm.

Đó là một hồi yêu đương kịch liệt xưa nay chưa từng có, hai giờ sau, Âu Dương Kiện Vũ mới buông lỏng Thu Tiểu Quân ra, phóng túng cùng tư vị cuồng dã kia làm hắn cảm thấy không thể tưởng tượng được, đương nhiên, cũng chưa đã thèm.

Thu Tiểu Quân mặt thực hồng, nói vậy, cũng có cùng cảm giác tương đồng.

“Trục Nguyệt, thực xin lỗi.” Tình cảm mãnh liệt qua đi, lý trí hắn quay trở lại, trở về là con người nho nhã cơ trí, nhìn khuôn mặt hồng đến ngon miệng cũng cô, nói lời xin lỗi.

Đã làm loại chuyện này, hơn nữa còn làm lâu như vậy, kịch liệt như vậy, còn ngượng ngùng xoắn xít sao?

“Kiện Vũ, anh không cần phải nói xin lỗi, là em nguyện ý.” Trầm mặc vài giây, Thu Tiểu Quân thong dong đối diện đôi mắt đẹp của hắn, bình tĩnh nghiêm túc nói, “Em thích anh, thân thể của em, em nguyện ý cho anh, anh muốn bao nhiêu lần đều có thể.”

Không thể nghi ngờ, lời cô nói, là một loại cổ vũ không tưởng.

Hắn kích động không thôi, trong phút chốc, lý trí biến thành tình cảm mãnh liệt, trong lòng lại khắc chế không được dục hỏa bốc cháy, hai con mắt nóng rực nhìn cô, khàn khàn cùng vội vàng nói ra bốn chữ, “Trục Nguyệt, anh muốn.”

Nghe vậy, Thu Tiểu Quân cười, cười đến hạnh phúc, đôi môi đỏ kiều diễm lại cùng hắn như lửa nóng triền miên hôn nhau…

Ở trên giường, trong thế giới hai người, nam nhân hạnh phúc là cái gì? Nữ nhân hạnh phúc lại là cái gì?

Có người nói, loại thời điểm này, nam nhân hạnh phúc chính là, “Anh muốn.” Nữ nhân hạnh phúc chính là, “Anh ấy muốn.”

Buổi tối hôm nay, tình cảm mãnh liệt của hai người bọn họ chưa bao giờ giảm đi, làm từ trong phòng tắm, làm ở đại sảnh, trên sô pha, trên sàn nhà, sau đó lại làm trong phòng tắm, cuối cùng không biết khi nào lại làm trong phòng ngủ, trên giường lớn…

Này, quả thực là vô pháp hình dung gọi là thịnh yến, nếu có thể gọi tên, chỉ có thể nói bọn họ khẳng định đã điên rồi.

Mãi hai người mới ngừng lại tình cảm mãnh liệt, trần truồng ôm nhau ngủ tận đến buổi chiều.

Bọn họ thật ăn ý, cơ hồ là cùng thời khắc đó tỉnh lại, vừa mở mắt ra liền thấy được mặt nhau, cảm giác tốt đẹp kia không biết nên hình dung như thế nào mới đúng.

“Ngủ ngon không?” Âu Dương Kiện Vũ giương khóe môi hạnh phúc cười, nhìn mặt cô, thập phần ôn nhu hỏi.

“Ngủ ngon.” Cô gật đầu, cũng cười thật hạnh phúc, “Anh thì sao?”

“Anh cũng ngủ ngon, có lẽ đây là giấc ngủ đẹp nhất từ lúc chào đời tới nay.” Dư vị tối hôm qua phát sinh tình ái với cô, thật không tưởng tượng nổi. Bỗng nhiên, hắn nghĩ tới cái gì, mày nhíu nhíu, thật khẩn trương nhìn cô, “Anh không phải đang nằm mơ chứ?”

Cô cười lắc đầu, “Không phải, tối hôm qua chúng ta phát sinh hết thảy mọi thứ, mọi việc anh nhìn, anh cảm nhận, đều là sự thật.” Thời điểm đó, cô nâng tay lên ôn nhu vuốt ve mặt hắn.

Tay cô lạnh lạnh, hắn có thể cảm thụ thật chân thật, lúc này mới xác định mình không phải nằm mơ, lòng nghi hoặc cuối cùng biến mất. Mi giãn ra, hạnh phúc cười, nụ cười không chỉ treo ở khóe miệng, còn treo ở khóe mắt, “Hơn một tháng trước anh đã có một giấc mộng xuân.”

“Ha hả, phải không? Nói cho em nghe một chút đi.” Cô muốn biết hắn sẽ nói như thế nào tới cái không phải là mộng xuân kia.

“Đó là một buổi tối, anh uống say, mơ thấy một người phụ nữ ngồi ở mép giường, cô ấy không chỉ vuốt ve mặt anh, còn nói một ít chuyện với anh. Giọng cô ấy rất nhỏ, anh không nghe thấy cô ấy nói gì, lúc cô ấy muốn rời đi, anh nắm được tay cô ấy, đem cô ấy lên giường, sau đó anh ôm lấy thân thể cô ấy, cùng cô ấy triền miên.”

Hắn tuy rằng nói đây là một giấc mộng, nhưng trong lòng cho đến nay vẫn có chút hoài nghi mộng xuân này rốt cuộc là chân thật hay hư ảo.

Cô có thể nhìn ra trong lòng hắn nghi ngờ sự chân thật của giấc mộng xuân này, nghĩ đến nữ nhân trong “mộng” kia là mình, trong lòng một chút cũng không ăn giấm, ngược lại thập phần vui sướng, nhịn không được, hỏi: “Kiện Vũ, nếu em nói cho anh biết đó không phải là giấc mộng, anh tin không?”

Sao có thể?

Âu Dương Kiện Vũ không trả lời, hơi hơi nhíu mày, không thể tưởng tượng nhìn cô.

“Lúc ấy anh kêu tên của em.” Vì để làm hắn tin, cô nói tiếp.

“Anh kêu tên của em?”

“Đúng rồi.” Cô gật đầu, cười thật mỹ lệ, “Anh nói, Tiểu Quân, đừng đi, đừng rời anh.”

“Trục Nguyệt, anh kêu tên Tiểu Quân, không phải tên em.” Hắn cảm thấy có chút buồn cười, cô như thế nào lại đem tên của cô và Tiểu Quân nhập lại làm một.

“Không, anh kêu chính là tên của em.” Lúc này, cô muốn cho hắn biết thân phận thật sự của mình, “Biết không, em chính là Thu Tiểu Quân của anh.”

“Ha ha, Trục Nguyệt, loại vui đùa này không buồn cười, một chút cũng không buồn cười.” Hắn cười rộ lên, lại nghĩ đến Thu Tiểu Quân kia, cười nhưng trong lòng có chút thương cảm.

Bình luận (0)

Để lại bình luận