Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: NỤ HÔN ĐÁNH CẮP VÀ SỰ VA CHẠM ƯỚT ÁT
“Em nhớ anh nhiều lắm, Điền Mục…”
Hứa Đồng Chu chết lặng khi bị đôi môi mềm mại, ngọt ngào của cô lấp kín. Đây là nụ hôn đầu đời của cậu. Môi cô mềm như cánh hoa, nóng hổi và thơm ngát vị con gái. Nhưng cái tên cô gọi lại như nhát dao cứa vào tim cậu.
Chị vẫn gọi tên hắn ta! Chị đang hôn tôi nhưng lại nghĩ đến hắn ta!
Hứa Đồng Chu vừa kích động, vừa đau đớn, vừa ghen tuông điên cuồng. Cậu không đẩy cô ra mà vòng tay ôm chặt lấy cô, ghì cô vào lòng mình. Cậu vụng về đáp trả nụ hôn ấy, không phải sự dịu dàng mà là sự chiếm đoạt. Cậu mút mạnh, cắn nhẹ lên môi cô, như muốn trừng phạt, như muốn xóa bỏ cái tên đáng ghét kia khỏi tâm trí cô.
“Đau…” Trình Nặc bị nụ hôn thô bạo làm đau, khẽ rên lên, đôi mắt lim dim hé mở, cố nhìn cho rõ người trước mặt.
Hứa Đồng Chu giật thót, buông cô ra. Cậu hoảng hốt, theo phản xạ với tay tắt phụt cái đèn đầu giường.
Căn phòng chìm vào bóng tối dày đặc. Chỉ còn tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài và tiếng thở dốc nặng nề của hai người.
Hứa Đồng Chu đứng chôn chân giữa phòng, tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Trình Nặc trên giường quờ quạng tay vào khoảng không:
“Tối quá… Em không nhìn thấy gì cả…” Giọng cô nũng nịu, pha chút sợ hãi. “Bật đèn lên đi anh…”
Hứa Đồng Chu nín thở, mắt dần quen với bóng tối. Cậu bước lại gần, nắm lấy bàn tay đang chới với của cô, ngồi xuống mép giường.
Nửa thân trên của cô đã trần trụi, nhưng chiếc quần jean bó sát vẫn còn dính chặt vào đôi chân dài, ướt át và lạnh lẽo, khiến cô khó chịu vô cùng.
Cô vặn vẹo người, đưa tay định cởi khuy quần nhưng tay chân bủn rủn không làm được. Trong bóng tối, cô kéo tay Hứa Đồng Chu đặt lên eo mình:
“Cởi ra giúp em… Khó chịu quá…”
Giọng nói cô gái ngọt như mật, mang theo sự cầu khẩn đầy gợi tình. Đồng tử Hứa Đồng Chu co rút lại.
Sao cậu dám? Nhưng làm sao có thể từ chối mệnh lệnh của nữ thần?
Những ngón tay run rẩy của cậu chạm vào thắt lưng, lướt qua vùng bụng phẳng lì, mịn màng. Khi chạm đến khuy quần kim loại lạnh lẽo, tay cậu dừng lại một chút, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Cậu nuốt khan, hạ quyết tâm, hai tay bám vào cạp quần, dùng sức kéo mạnh xuống.
Chiếc quần jean chật chội được lột ra, kéo theo cả chiếc quần lót mỏng manh bên trong. Đôi chân thon dài, trắng nõn nà hiện ra mờ ảo trong bóng đêm.
Hứa Đồng Chu vội vàng quay mặt đi, không dám nhìn vào nơi tư mật ấy. Cậu lùi lại, nhúng khăn mặt vào nước ấm, vắt khô rồi quay lại lau người cho cô.
Cậu lau dọc đôi chân dài, từ đùi non xuống bắp chân, bàn chân. Xúc cảm trơn mịn, đàn hồi dưới lòng bàn tay khiến cậu đê mê. Cậu không dám nhìn, nhưng xúc giác lại trở nên nhạy bén gấp bội.
Cô thật trắng, thật mềm, thật thơm…
Được lau người bằng nước ấm, Trình Nặc dễ chịu hơn hẳn, cô rên khe khẽ. Nhưng cơn sốt cùng cái lạnh ngấm vào người khiến cô thấy trống rỗng, cô đơn. Cô cần hơi ấm, cần sự vỗ về.
Cô quờ tay, kéo mạnh Hứa Đồng Chu ngã xuống bên cạnh mình.
“Đừng đi… Ôm em…”
Hứa Đồng Chu bị cô kéo bất ngờ, ngã đè lên người cô. Làn da nóng hổi của hai người tiếp xúc trực tiếp. Cô vòng tay qua cổ cậu, kéo cậu xuống.
“Chị ơi…” Cậu thì thầm, lý trí tan biến hoàn toàn. Cậu cúi xuống, hôn lên đôi môi đang mời gọi kia.
Lần này, nụ hôn triền miên và sâu hơn. Bóng tối cho cậu sự can đảm. Trình Nặc chủ động hé miệng, đưa chiếc lưỡi nhỏ nhắn, tinh nghịch sang dò xét khoang miệng cậu.
Hứa Đồng Chu run rẩy đón nhận. Đầu lưỡi cô mềm mại, ướt át quấn lấy lưỡi cậu, trêu đùa, mút mát. Cậu như kẻ khát nước gặp mưa rào, điên cuồng cuốn theo sự dẫn dắt của cô. Hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau, trao đổi tư vị ngọt ngào, nóng bỏng.
Hạ bộ Hứa Đồng Chu cương cứng đến cực điểm, đau tức như sắp nổ tung. Côn thịt sưng to đội lên thành một túp lều lớn, cọ xát vào đùi non của cô gái.
Bàn tay Trình Nặc lần mò xuống dưới, lướt qua ngực, bụng, rồi dừng lại ở thắt lưng cậu. Cô luồn tay vào trong cạp quần chun rộng thùng thình của cậu.
“Đừng! Đừng sờ chỗ đó!” Hứa Đồng Chu giật nảy mình, hổn hển kêu lên. Nếu cô chạm vào đó, cậu sẽ chết mất, sẽ không kìm được mà bắn ra mất!
“Ưm… Cho em sờ một chút…” Cô gái mê man làm nũng, bàn tay hư hỏng không chịu nghe lời, luồn hẳn vào trong quần lót, nắm trọn lấy cây gậy thịt nóng hổi, cứng ngắc đang giật nảy lên từng hồi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận