Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thích tớ không?” Thành Ngự vuốt ve đôi môi đỏ thắm.

Cả người Thẩm Vân Hề run rẩy, nghiêng đầu vừa nói một chữ ‘không’, gáy đã bị đè lại, một nụ hôn chặn lại đôi môi.

Khớp hàm hé mở, đầu lưỡi Thành Ngự phá cửa xâm nhập vào khoang miệng Thẩm Vân Hề, thuận thế triền miên với chiếc lưỡi đinh hương.

Dỗ dành thiếu nữ xong, nhưng lời nói của cô vẫn có tác dụng phụ, cô so sánh cậu với Phương Lý, hiểu lầm cậu, làm cậu cảm thấy vô cùng khó chịu, cậu cần được xác nhận, cần được phát tiết.

Xác nhận cô không phản cảm cậu, phát tiết cảm giác không thoải mái trong lòng.

Một tay Thành Ngự đè gáy Thẩm Vân Hề, một tay siết chặt eo cô, chặt chẽ khống chế cô trong lòng mình.

Môi lưỡi làm càn mà liếm mút, làm càn mà quấn lấy lưỡi cô, cơ khát mà ngậm lấy đầu lưỡi thơm mềm, không ngừng liếm, không ngừng mút.

Thẩm Vân Hề lần đầu tiên bị hôn như vậy, trên mặt nóng đến đỏ bừng như bị sốt cao, đầu cũng không còn chút ý thức nào, thân thể không chịu nổi mềm xuống.

Thành Ngự cảm nhận được cơ thể cô mềm xuống, ôm chặt lấy cô lùi về phía sau, cho tới khi đụng tới mép giường mới buông tha cô một chút.

Thẩm Vân Hề vừa mới mở miệng thở hổn hển hút khí đã bị Thành Ngự ấn ngồi xuống nơi cứng rắn.

Thành Ngự ngồi ở mép giường, quần tây dài bao lấy đôi chân thẳng tắp, Thẩm Vân Hề ngồi trên một chân Thành Ngự, sườn ngực dán lên bộ ngực cứng rắn của cậu, ngửa đầu thừa nhận nụ hôn nồng nhiệt.

Đồi núi nhấp nhô mềm mại dán trước ngực mình, cảm giác mỹ diệu càng tăng thêm một tầng.

Khóe mắt Thành Ngự nhìn thấy cổ áo thiếu nữ bị trượt xuống, lộ ra một tảng lớn da thịt trắng nõn, bộ ngực đầy đặn cũng hơi hé lộ.

Cổ họng Thành Ngự khô khốc, môi cậu di chuyển, bắt đầu từng tấc hôn mút chiếc cổ thon dài của Thẩm Vân Hề, xương quai xanh tinh xảo, cùng với nhũ thịt bị lộ ra kia.

Trên khuôn mặt nhỏ cùng với gấy của Thẩm Vân Hề là một mảnh đỏ rực, đôi mắt đào hoa mê người mơ màng, không tìm thấy tiêu điểm.

Cô thất thần ôm lấy eo Thành Ngự, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ dễ nghe.

Toàn thân Thành Ngự bốc hỏa, cự vật dưới thân cũng không thể khống chế mà bắt đầu ngẩng đầu.

Trong lúc mơ hồ, Thẩm Vân Hề cảm giác có đồ vật cứng cứng chọc vào sườn mông mình, cô không thoải mái khẽ dịch người một chút, Thành Ngự hít mạnh một hơi, tay không tự chủ được mà ép khoảng cách giữa hai người ngày càng gần.

Thẩm Vân Hề càng không thoải mái, mơ mơ màng màng nắm lấy đồ vật chọc vào cô đẩy sang một bên, Thành Ngự rên một tiếng, cơ thể nháy mắt cứng lại, dừng lại tất cả động tác.

“Hề Hề…..” Thành Ngự cúi đầu nhìn cự vật giữa háng bị Thẩm Vân Hề nắm trong tay, khàn khàn gọi cô.

Thẩm Vân Hề ngây thơ nhìn cậu, khi cô ý thức được bản thân mình đang nắm lấy cái gì, nhất thời như vừa mới bừng tỉnh trong giấc mộng, tay như bị ong chích mà nhanh chóng rời đi.

Một cảm giác tê dại truyền tới từ giữa háng rồi lan tràn ra toàn thân, Thành Ngự cúi sát vào vành tai Thẩm Vân Hề, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm láp, đồng thời tay to nắm lấy bàn tay mềm mại không xương ấn vào chỗ phồng lên dưới khối vải dệt, dùng lực cọ xát vài cái.

“Sờ sờ nó.”

Giọng nói vốn từ tính của Thành Ngự lúc này đã nhiễm thêm một chút khàn khàn, trên khuôn mặt anh tuấn cũng nổi lên một tầng hồng nhạt, đôi mắt đen nhánh mang theo tình dục, tựa thống khổ, lại tựa như hưởng thụ.

Thẩm Vân Hề có chút tò mò, lại thẹn thùng không lên tiếng, yếu ớt thở gấp, lý trí đã bị của Thành Ngự làm cho không còn thừa bao nhiêu.

Không phản đối, không phản kháng, trong lòng Thành Ngự cực kỳ kích động, cậu khó nhịn kéo dây quần xuống, cự vật lập tức nhảy ra, bại lộ trong không khí.

Thành Ngự nắm lấy tay Thẩm Vân Hề cầm lấy cự vật.

“Ưm……”

Côn thịt thô tráng có màu hồng nhạt, cảm xúc xa lạ vô cùng rõ ràng, Thẩm Vân Hề giật mình thét lên một tiếng, nhắm chặt hai mắt, không chịu nhìn thêm lần nào nữa, trong lòng vô cùng xấu hổ và hối hận, tay chân cứng đờ không biết phải làm sao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận