Chương 19

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 19

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Mùa Lễ Hội Bận Rộn Và Nỗi Nhớ
Sau trận ốm “lợi cả đôi đường” ấy, Tử Hiển hồi phục nhanh chóng nhờ sức trẻ và… thuốc bổ tình yêu. Cuộc sống của họ quay trở lại guồng quay hối hả.
Tháng 12 đến mang theo cái lạnh thấu xương và không khí lễ hội ngập tràn Paris. Nhưng với Sắc Vi, tháng 12 đồng nghĩa với “địa ngục trần gian”.
Cô được giáo sư Marvin, nhà thiết kế huyền thoại, chọn vào đội ngũ chuẩn bị cho show diễn thời trang cuối năm. Cơ hội ngàn năm có một nhưng áp lực cũng kinh khủng khiếp. Sắc Vi làm việc ngày đêm, ăn ngủ tại xưởng thiết kế, mắt thâm quầng như gấu trúc. Cô quay cuồng với vải vóc, bản vẽ, người mẫu và những cơn thịnh nộ của giáo sư khó tính.
Gia đình bên Mỹ gọi điện giục giã cô về đón Giáng sinh. Mẹ cô khóc lóc, anh trai dọa nạt, bạn thân Đồng Giai Thiến nài nỉ, nhưng Sắc Vi kiên quyết từ chối. Cô nói dối là bận việc, nhưng lý do thực sự nằm ở chàng trai đang đợi cô ở căn hộ nhỏ tại Paris.
Nếu cô về Mỹ, Tử Hiển sẽ phải đối mặt với sự lạnh nhạt của gia đình cô. Cô không muốn hắn phải chịu đựng sự tủi thân đó vào dịp lễ đoàn viên. Cô muốn đón một Giáng sinh riêng tư, ấm áp chỉ có hai người.
Cuối cùng, show diễn thành công rực rỡ. Những thiết kế của Sắc Vi tỏa sáng trên sàn runway, nhận được tràng pháo tay tán thưởng của giới mộ điệu. Cô mỉm cười rạng rỡ dưới ánh đèn flash, nhưng trong lòng chỉ mong ngóng giây phút được trở về nhà.
Mười một giờ đêm, cô lái xe lao vút về phía căn hộ. Trong cốp xe là hộp quà cô đã bí mật chuẩn bị – một chiếc cà vạt do chính tay cô thiết kế và may tặng hắn. Cô tưởng tượng ra nụ cười của hắn khi nhận quà, tưởng tượng ra vòng tay ấm áp và bữa tối ngon lành đang chờ đợi.
Về đến nhà, mở cửa ra, mùi thơm của gà quay và bánh khúc cây Giáng sinh ùa vào mũi. Căn phòng được trang trí đơn giản nhưng ấm cúng với cây thông nhỏ và ánh nến lung linh.
Tử Hiển bước ra từ bếp, mặc tạp dề, mỉm cười dịu dàng: “Mừng em về nhà, Nữ Hoàng.”
Cô lao vào lòng hắn, hít hà mùi hương an toàn tuyệt đối. “Em đói quá, em nhớ anh quá, A Hiển!”
Họ cùng nhau ăn tối, uống rượu vang, tiếng cười nói rộn ràng xua tan cái lạnh giá bên ngoài. Đây mới là Giáng sinh mà cô mong muốn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận