Chương 190

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 190

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

189 H, Lục Nhất Hoài ăn giấm 1
Ánh sáng như có như không từ rèm cửa tối màu chiếu vào, thiếu nữ bị yêu thương quá độ, gương mặt trắng nõn trở nên ửng hồng, má hây hây, đôi mắt trong trẻo nhìn chằm chằm Giang Đình, sáng lấp lánh.
Vừa nhìn anh ta vừa liếm, đầu lưỡi còn cố ý đảo qua một vòng.
Lại đang câu dẫn anh ta, cô nhóc không biết sống chết này.
Ánh mắt Giang Đình mang theo cảnh cáo, nhéo mông cô một cái.
“Ưm…”
Trong phòng là tiếng la hét ầm ĩ, tiếng rên ɾỉ yếu ớt này lại tinh tế truyền vào tai Lục Nhất Hoài.
Anh ta quay đầu, ánh mắt sáng như đuốc nhìn về phía ban công.
… Nơi đó thời tiết tốt, vạn dặm không gió, nhưng rõ ràng bên dưới rèm cửa lại lay động.
Người đàn ông nhất thời nheo mắt lại.
Biên độ đong đưa của rèm cửa tuyệt đối sẽ không dễ dàng kết thúc, giống như gợn sóng nhẹ tràn ra bên ngoài dập dờn, một vòng lại một vòng.
Bên trong tiểu huyệt của cô vốn rất chặt, lúc này bởi vì những người bên trong phòng kia lại càng thêm chặt hơn, nhẹ nhàng va chạm là đã vô cùng tê dại bị đẩy ra, Giang Đình không kìm được mà ôm mông cô đỉnh vào hai lần, cúi đầu nuốt hết tiếng rên ɾỉ của cô.
Nhưng động tác tựa như hạt sương rơi xuống lá sen này, lưu lại toàn bộ có thể nhìn ra hình dáng.
Mắt thấy rèm cửa liên tục lay động đứt quãng hai lần, trong mắt Lục Nhất Hoài dần dần u ám, dừng lại hai giây rồi rời đi.
Sau khi thu tầm mắt lại, ánh mắt anh ta lặng lẽ lướt qua trong phòng.
Xung quanh, mấy người bạn học tán gẫu vui vẻ, thao thao bất tuyệt, từng làn sóng ập đến, nhưng lại thua xa tiếng thở dốc như có như không ở bên tai.
Trong góc phòng, trong không khí có mùi vị ngai ngái khiến cho người ta khô nóng… Lúc ánh mắt người đàn ông quét qua bên dưới, nhìn thấy bên dưới bàn đọc sách có một mảnh vải.
Ren màu hồng phấn lớn chừng một bàn tay, không cần nói cũng biết.
Là do anh ta choáng váng nên đến lúc này mới phát hiện.
Đầu lưỡi Lục Nhất Hoài chống đỡ bên má, nhất thời không biết nên có phản ứng gì.
Anh ta nhìn mảnh vải ren màu hồng phấn kia vài giây, ánh mắt liếc thoáng qua rèm cửa lay động với biên độ vô cùng nhỏ, nhưng chưa từng dừng lại.
Hoa sen đung đưa trong gió nhẹ, thì ra không phải lúc nào cũng khiến cho người ta cảm thấy thần thanh khí sảng.
Trong ánh nắng chiều, gương mặt người đàn ông có vẻ hơi lạnh lùng, anh ta nhanh chóng thu lại tầm mắt.
“Vừa rồi lúc ở cổng tôi còn gặp phải chủ nhiệm Phan, thật đúng là oan gia ngõ hẹp.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận