Chương 191

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 191

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Rõ ràng cô đang nằm dưới, nhưng lại như kẻ bề trên đang nhìn xuống: “Tống Kha… anh có biết mình đang làm gì không?”

“Tôi biết chứ… Làm cô.”

Như để chứng minh lời nói đó, động tác của cậu càng thêm mạnh bạo, như cơn bão táp. Tiếng va chạm “bạch bạch bạch” vang lên trong căn phòng chật hẹp, dồn dập và chói tai.

Tống Kha tức giận với biểu cảm hiện tại của Dư Thanh Hoài, điều đó khiến cậu cảm thấy mình thật đáng xấu hổ. Nhưng khoái cảm thể xác như liều thuốc độc, theo xương sống len lỏi lên não, khiến da đầu cậu tê dại.

Cơ thể cậu phản bội lại lòng thù hận của cậu. Mỗi lần thúc vào, cậu lại càng chìm sâu vào hơi ấm quen thuộc của cô, như quay lại những đêm lời nói dối chưa bị vạch trần.

Cậu cần phải nói gì đó để phân tán sự chú ý, để khoái cảm bớt mãnh liệt hơn. Cậu hỏi Dư Thanh Hoài, có phải ngay từ đầu cô tiếp cận cậu đã có mục đích không?

Cậu thấy Dư Thanh Hoài mở miệng, nhưng lại không dám nghe câu trả lời, chỉ biết tăng tốc độ ra vào, khiến cô không thể thốt nên lời.

Tống Kha cảm thấy mọi thứ đều loạn rồi. Cậu rõ ràng hận Dư Thanh Hoài thấu xương, nhưng sao lại thành ra cục diện này.

Cậu chỉ có thể dùng lời nói để trút cơn giận.

“Dư Thanh Hoài, đồ lừa đảo, sao cô không chết đi…”

“Lừa được tôi cô vui lắm phải không? Cô có thấy tôi dễ lừa lắm không…”

Đã quá lâu cậu không làm tình với Dư Thanh Hoài.

Cơ thể như kẻ bị bỏ đói quá lâu, một khi nếm được mùi vị liền muốn bù đắp tất cả những trống rỗng trong quá khứ.

Từng đợt khoái cảm dâng lên từ bụng dưới, gần như cuốn phăng cả ý thức của cậu.

Cậu giận cơ thể này phản bội, càng giận chính mình sao có thể vì cô mà sướng đến mức này.

Dù khóe miệng vẫn đang rỉ máu, dù môi dưới đã bị cắn nát, cậu vẫn không ngăn được cơn rùng mình lan tỏa, như có thứ gì đó nóng rực bùng nổ trong cột sống.

Cậu không dám nói tiếp nữa.

Mỗi chữ trong cổ họng đều như ẩn chứa tiếng rên rỉ, một khi mở miệng sẽ không kìm lại được.

Cậu chỉ có thể cúi đầu, nghiến chặt răng, cánh tay run rẩy như đang dùng hết sức bình sinh để chống lại sự khuất phục của chính mình.

Hông cậu thúc điên cuồng, đồng thời trái tim cậu co thắt đau đớn.

Nỗi đau nhục nhã và khoái cảm đan xen, cậu bị giằng xé bởi hai cảm giác hoàn toàn trái ngược giữa thể xác và tâm hồn.

Cậu không muốn để cô nhìn thấy mặt mình, không muốn để cô thấy sự yếu đuối của mình lúc này.

Vì thế cậu bất ngờ lật úp cô lại, ôm lấy cô từ phía sau, cả người dán chặt vào cô không một kẽ hở rồi tiến vào.

Cậu vùi đầu, thái dương áp vào cổ cô, mặt cọ sát vào má cô.

Tư thế ấy vào quá sâu, cả hai đều không nói lời nào, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập.

Hồi lâu sau, Dư Thanh Hoài bỗng cảm thấy bên má nong nóng. Có thứ gì đó trượt xuống, theo thái dương chảy vào tóc mai.

Trong cơn hoảng hốt, phải mất rất lâu cô mới nhận ra đó là gì.

Đó là nước mắt của Tống Kha.

Dư Thanh Hoài đứng trước bồn rửa mặt chật hẹp, vốc nước lạnh tát lên mặt. Chưa kịp lau khô, Tống Kha đã sấn tới, bàn tay cách lớp áo siết chặt bầu ngực mềm mại của cô, đầu gục vào hõm cổ cô.

Dư Thanh Hoài đứng yên bất động, nhìn mình trong gương với vẻ uể oải. Môi cô sưng đỏ, trên cổ chi chít những dấu hôn do Tống Kha để lại.

Khi Tống Kha lột bỏ quần áo của cô, những dấu vết ấy càng hiện ra rõ ràng hơn.

Trên người Tống Kha cũng đầy những dấu vết do Dư Thanh Hoài gây ra, nhưng đó không phải là những dấu hôn ám muội, mà là những vết bầm tím do cô đá, cào cấu và va đập trong lúc phản kháng.

Cô thậm chí từng vớ lấy cái đèn bàn đầu giường ném mạnh vào cậu, lực ném đủ tàn nhẫn khiến chao đèn bằng nhựa nứt toác.

Vậy mà Tống Kha vẫn bất chấp tất cả, tiếp tục giao hợp với cô trong tình trạng đó.

Kết quả của sự phản kháng kịch liệt là tất cả những vật dụng sắc nhọn đều bị Tống Kha ném vào thùng rác. Cuộc chiến giữa hai người biến thành những màn vật lộn cận chiến, nhưng cuối cùng đều kết thúc bằng cảnh cả hai trần trụi, nằm sát bên nhau thở dốc.

Sự đòi hỏi không tiết chế của Tống Kha khiến Dư Thanh Hoài ngày càng tiều tụy. Sắc mặt cô tái nhợt như bị rút cạn sinh khí. Ngược lại, Tống Kha như một gã yêu tinh hút máu người, càng lúc càng rạng rỡ, thậm chí toát lên vẻ quyến rũ chết người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận