Chương 192

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 192

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lần đầu tiên làm chuyện này, ông chú hướng dẫn viên căng thẳng hệt như trộm. Hiện tại đã là đêm khuya, trước đài ngoại trừ bảo vệ trực đêm ra thì không còn người nào khác.
Mặc dù vậy, ông chú hướng dẫn viên vẫn không yên tâm, nhìn đông nhìn tây một hồi. Sau khi xác nhận bốn phía không người, ông ta mới lớn gan lén lút đi về phía trước đài, đưa cho bảo vệ kia một tấm vé mời, nói: “Một thẻ phòng tiện lợi cộng thêm một cái kẹo cao su đi.”
Hiển nhiên đây cũng không phải lần đầu tiên bảo vệ kia làm ra chuyện như vậy. Loại khách sạn hợp tác lâu dài với đoàn du lịch như bọn họ đã gặp chuyện như thế không ít lần.
Ngay từ đầu bọn họ còn cảm thấy không nhìn nổi, nhưng phần lớn người đều tình nguyện, dần dà bọn họ cũng không nghĩ nhiều nữa, thậm chí còn tham dự vào trong kiếm chút hời, thậm chí còn tạo ra một bộ tiếng lóng chuyên dụng.
Thẻ phòng tiện lợi ám chỉ thẻ phòng vạn năng có thể mở bất kỳ căn phòng nào, mà kẹo cao su thì đương nhiên là chỉ áo mưa.
Bảo vệ thu tiền còn rất hứng thú liếc nhìn ông chú hướng dẫn viên đang căng thẳng, vừa nhìn đã biết đây là lần đầu tiên ông ta làm chuyện trộm hương trộm ngọc như vậy.
Bảo vệ dùng chìa khóa mở một cái quầy nhỏ, lộ ra một ngăn tủ chứa áo mưa với đủ loại màu, hỏi: “Kẹo muốn ngọt cỡ nào?”
Ông chú hướng dẫn viên đỏ bừng mặt: “Loại ngọt nhất.”
Bảo vệ nghe vậy còn liếc mắt nhìn qua đũng quần ông chú hướng dẫn viên, cười một tiếng: “Thật không nhìn ra nha.”
Ông chú không chịu nổi ánh mắt hài hước như vậy của bảo vệ, chỉ cảm thấy da mặt đỏ bừng lên, cầm vội thẻ phòng và bαo ©αo sυ chuồn lẹ.
Ông ta cũng không vọt tới phòng của thiếu nữ ngay mà ở ngoài hành lang đi qua đi lại, trù trừ, giãy giụa lý tính một phen.
Cuối cùng ông ta hung hăng dập tắt tàn thuốc, hít sâu một hơi, sau khi xác định bốn phía không người ông ta mới móc thẻ vạn năng ra, “tích” một tiếng mà mở cửa phòng thiếu nữ.
Ông chú hướng dẫn viên thuận lợi mở được cửa phòng thiếu nữ, nhẹ nhàng đẩy vào trong, cố gắng để mình không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Có thể là do quá mệt mỏi, thiếu nữ cũng không cột dây phòng trộm ở cửa, khiến ông chú một đường thông suốt im lặng tiến vào bên trong.
Hành vi trộm hương dễ dàng như vậy khiến ông chú hướng dẫn viên không khỏi hô to một tiếng trong lòng: “Quá may mắn!”
Lén lút mở cửa, lén lút tới gần, lại lén lút đóng cửa lại.
Chỉ vào cửa thôi ông chú hướng dẫn viên đã cẩn thận như vậy, gần như không phát ra chút tiếng vang nào.
Sau khi tiến vào phòng rồi, ông chú hướng dẫn viên vô thức giảm nhẹ tiếng hô hấp.
Thị lực của ông ta rất tốt, cho dù đang đứng trong căn phòng tối om vẫn có thể dễ dàng liếc mắt nhìn rõ vị trí của thiếu nữ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận