Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Jack nghĩ nghĩ, gật gật đầu, “Được.”

Ách, hai người đàn ông kia chính là tình địch của hắn, bây giờ muốn hắn đi bảo hộ tình địch, nghe tới, thật có chút bi ai. Nhưng vì tâm tình của cô, mặc kệ không muốn làm đến cỡ nào, hắn vẫn sẽ đáp ứng. Hắn sẽ bảo vệ tốt Mạc Thiếu Đình cùng Âu Dương Kiện Vũ để Bạch Trục Nguyệt đến quấy rầy.

Trời sáng, Mạc Thiếu Đình nhúc nhích người, cánh tay duỗi ra như muốn ôm cái gì, không tưởng được, cái gì cũng không có trong tầm tay. Đôi mắt mê người lập tức mở to, thấy bên người trống rỗng, khóe miệng cong lên khó chịu… A, Tiểu Quân, nguyên lai mọi chuyện tối qua giữa anh và em, quả thật là giấc mộng.

Vì sao chỉ là mộng? Vì sao lại không thể là thật?

Mộng có thể không biến mất khi mình tỉnh lại hay không?

Trong lòng hắn mất mát cực kỳ, ở trên giường lặng im nằm, hai mắt trống rỗng vô thần nhìn lên trần nhà một hồi lâu rồi mới lười nhác xuống giường, không nghĩ tới vừa đụng xuống đất một chút đã thấy phiền toái, vội vàng nhìn xung quanh. Lúc này mới kinh ngạc phát hiện, phòng ngủ lớn xa hoa siêu cấp của mình trong một đêm đã trở thành một mảnh hỗn độn, giống như vừa có đại chiến thế giới thổi qua.

Ách, đây là chuyện gì? Tối hôm qua trong lúc mình nằm mơ được yêu đương quá mê mẩn, có liên quân tám nước tiến vào phòng ngủ của mình tiến hành đốt giết đánh nhau hay sao?

Nhìn đến tình cảnh như vậy, đầu óc hắn như chết lặng, một hồi lâu mới khôi phục lại, vội vàng mặc quần áo vào, chuẩn bị nhanh chóng bắt tay vào điều tra, “Ách a ~” nào biết vừa giơ tay mặc áo vào, cánh tay lại truyền đến đau đớn, nhìn xuống lại thấy cánh tay bị băng bó, mảnh vải đã bị nhiễm đỏ, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh tối hôm qua mơ thấy Thu Tiểu Quân băng bó vết thương cho mình, đôi mày đột nhiên nghi hoặc nhíu lại.

Tối hôm qua, mình mơ thấy Tiểu Quân giúp mình băng bó miệng vết thương, cánh tay lại thật sự có thương tích, ý là, mình không phải nằm mơ, tối qua phát sinh việc gì, đều là thật.

Nhưng mà, nếu mình không phải nằm mơ, vì sao mình sẽ không nhớ rõ phòng ngủ mình lại bị biến thành như vậy?

Hắn thật nghi hoặc, nghĩ như thế nào cũng không rõ đến tột cùng là chuyện như thế nào. Hắn suy tư, mặc quần áo xong nhanh chóng gọi điện thoại, “Tiểu Ngô, cậu cùng a K lập tức tới phòng ngủ của tôi.”

Vài phút sau, Tiểu Ngô cùng a K hai người nhanh chóng chạy đến, vừa vào phòng ngủ của Mạc Thiếu Đình, nhìn thấy hình ảnh hỗn độn đều kinh ngạc đến sửng sốt.

“Điện hạ, xảy ra chuyện gì?” Sửng sốt vài giây sau, Tiểu Ngô nhìn các mảnh vỡ đầy đất, cẩn thận hỏi.

Mạc Thiếu Đình ngồi bắt chéo chân, uy nghiêm trên sô pha, trầm mặt nói: “Đừng hỏi ta, nếu ta biết cũng không kêu các cậu tới nơi này.”

Tiểu Ngô cùng a K đều vô ngữ, liếc nhau, nghĩ trăm lần cũng không hiểu hắn.

Mạc Thiếu Đình giương mắt, nhìn đến thần sắc bọn họ hai người, trong lòng có bao nhiêu khó chịu, “Hai người đừng nhìn ta như vậy, đây không phải là trò đùa dai của ta, ta không nhàm chán như vậy.”

“Ha hả, điện hạ, chúng tôi không phải ý tứ này.” A K lấy lòng cười cười, vội vàng nói.

“Tối hôm qua có người phụ nữ tóc bạn, mắt màu hổ phách tới tìm tôi?” Hắn trầm mặc hai giây, nhìn hai người, nghiêm túc hỏi.

“Không có.” Hai người trăm miệng một lời, đồng thời lắc đầu.

“Tại sao lại không có?” Nghe bọn họ khẳng định như vậy, trong lòng hắn lại tức giận lên, “Người phụ nữ kia chính là Thu Tiểu Quân, các cậu cẩn thận nghĩ lại cho tôi, cô ấy tối hôm qua có đến phòng ngủ của tôi không.”

“Điện hạ, xin hỏi ai là Thu Tiểu Quân?” Tiểu Ngô cùng a K bị hắn hỏi đến hòa thượng quá cao sờ không tới đầu (không hiểu được tình huống).

“Cô ấy chính là Bạch Trục Nguyệt.”

Hai người lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ.

“Điện hạ, Bạch tiểu thư tối hôm qua không có tới đi tìm ngài, không có khả năng tiến vào phòng ngủ của ngài.” Tiểu Ngô khẳng định nói.

Ách, nói như vậy, tối hôm qua mây mưa với Thu Tiểu Quân, thân mật như vậy lại chỉ là mộng đẹp của mình hay sao?

Mạc Thiếu Đình đầu óc đều thành hồ đồ, khẽ cắn môi, nâng lên tay phải, vén lên ống tay áo lộ ra vết thương trên cánh tay trái, “Nếu cô ấy tối hôm qua không tới tìm ta, vậy vết thương này là ai băng bó cho ta?”

“A, điện hạ, ngài bị thương?”

“Điện hạ, cánh tay ngài như thế nào lại bị thương?”

Nhìn đến vết thương trên cánh tay hắn, Tiểu Ngô cùng a K đều lộ ra vẻ nôn nóng, bước nhanh đi đến trước mặt hắn.

Lúc này, Mạc Thiếu Đình đầu như muốn phình to ra, “Các cậu đừng hỏi tôi nữa, tôi cũng không biết cánh tay này tại sao lại có vết thương! Hai người lập tức điều tra chuyện này cho rõ cho tôi. Tôi muốn biết phòng ngủ tôi tại sao lại biến thành như vậy, cánh tay của tôi tại sao lại bị thương.”

“Được được được, điện hạ, chúng tôi đi tra xét ngay.” Hai người liên tục gật đầu, sau đó đồng thời xoay người, bước nhanh đi ra khỏi phòng ngủ.

Giống mộng lại không giống mộng, cảm giác chân thật, lại tìm không ra chứng cứ chứng minh chân thật, cái này thật thật hư hư, làm sao để biết đây?

Mạc Thiếu Đình cảm thấy việc này thật ảo diệu, ngồi ngây người trong phòng ngủ hỗn độn một hồi, sau đó nghĩ đến gương mặt Thu Tiểu Quân, lập tức đi ra khỏi phòng ngủ.

Tiểu Quân, hôm nay anh nhất định phải nhìn thấy em, nếu đầu tóc em là trắng, đôi mắt là màu hổ phách, như vậy tối hôm qua chúng ta nhất định là ở cùng nhau, khẳng định không phải là mộng.

Tiểu Quân, tối hôm qua chúng ta ở bên nhau thật hạnh phúc, thật chân thật như vậy, mặc kệ thế nào, anh không hy vọng đây chỉ là giấc mộng.

Thu Tiểu Quân rời đi thật mau.

Jack lo lắng cho an nguy của cô, thật sự rất muốn đi theo, nhưng đã đáp ứng cô phải bảo vệ Mạc Thiếu Đình cùng Âu Dương Kiện Vũ, lúc này mới không trộm đi theo. Không bao lâu sau khi cô rời đi, hắn lấy một lọ kem chống nắng bôi cẩn thận lên người, ngay sau đó ra cửa đi tìm Âu Dương Kiện Vũ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận