Chương 195

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 195

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Phương Kiều Kiều sợ hãi nói: “Làm gì đấy, tại sao mấy người lại bắt tôi? Tôi có làm sai cái gì đâu?”

“Hôm qua Lục gia xảy ra hỏa hoạn, có người nhìn thấy các cô đi ra từ đó, bây giờ mong cô trở về cùng chúng tôi phối hợp điều tra.”

Phương Kiều Kiều nghe được lời này mặt mũi trắng bệch, cô ta cho rằng hôm qua không ai nhìn thấy được, kết quả lại bị người ta phát hiện lúc này đến thẳng cửa để điều tra, vì thế sau đó vô cùng bất đắc dĩ phải đi theo cảnh sát.

Khi đến đến đồn Cảnh sát cô ta nhìn thấy Lục Hoài Ân cũng đang bị áp giải đi vào.

Ngày hôm qua hai người gặp nhau, tưởng rằng không bị ai phát hiện nhưng hôm nay cả hai đều bị bắt đưa đến đây, lúc này hai người ngang nhiên trao đổi ánh mắt dù bị đánh chết cũng sẽ nhất quyết không khai.

Lục Hoài Ân tức giận nói: “Mấy người thả tôi ra! Mấy người dám bắt tôi hả, mấy người có biết tôi là ai không? Mấy ngời có biết thân phận của tôi là gì không? Mấy người dám bắt tôi, tôi sẽ nói cha tôi trừng trị mấy ngươi, còn chưa buông tay ra nữa hả!”

“Tôi là con gái Lục thủ trưởng tiếng tăm lừng lẫy! Nếu mấy người dám bắt tôi, tôi sẽ bảo cha tôi không buông tha cho mấy người đâu, vậy nên thức thời thì nhanh chóng thả tôi ra, tôi sao có thể phóng hỏa chứ, mấy người bắt nhầm người rồi.”

Vị cảnh sát kia hết sức không vui đánh đầu cô ta một cái, hung hăng nói với cô ta: “Cô gái này, cô đang nói năng xằng bậy gì vậy? Cô nói cô là con gái Lục thủ trưởng thì chúng tôi phải tin à? Con gái Lục thủ trưởng bây giờ đang nằm trong bệnh viện kia kìa, sức khỏe hiện tại của cô ấy vẫn ổn định.”

Lục Hoài Ân cùng Phương Kiều Kiều nghe thấy cô ta đang nằm trong bệnh viện nháy mắt khuôn mặt cả hai người trắng bệch.

Ngày hôm qua hai người tốn nhiều công sức như vậy thế mà bây giờ Từ Nhuyễn không có việc gì? Vẫn khỏe mạnh sao?

Hai người nghe được lời này trong lòng vô cùng tuyệt vọng,

36

Phương Kiều Kiều và Lục Hoài Ân bị tách ra, chủ yếu là do sợ hai cô ta làm ầm ĩ, vừa nãy hai cô ta giống hệt như hai mụ điên náo loạn trong đồn cảnh sát. Vì thế phải tách hai cô ta đưa sang hai phòng thẩm vấn khác nhau.

Phương Kiều Kiều và Lục Hoài Ân lúc ở cạnh ngay không sợ gì cả, nhưng bây giờ bị tách ra trong lòng có chút không yên, nhất là khi Phương Kiều Kiều bị tách ra khỏi Lục Hoài Ân, Phương Kiều Kiều không biết người phụ nữ điên kia khi thẩm vấn sẽ nói gì.

Cô ta hết sức sợ hãi, đặc biệt là mấy người cảnh sát ngồi trước mặt này đang nhìn chằm chằm cô ta, chỉ lo họa từ miệng mà ra, nếu sơ sẩy nói hở ra điều gì thì những người này chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô ta, vì thế cô ta chưa biết nên làm gì bây giờ, nói sao cho tốt.

Cô ta nhìn mấy viên cảnh sát, ngậm miệng không nói gì, đúng lúc này một cảnh sát đột nhiên đập bàn nói: “Chúng ta đã tìm được nhân chứng, nhân chứng kia nói đã tận mắt nhìn thấy hai cô vào Lục gia phóng hỏa đốt nhà! Đối với cái này cô còn gì để nói!”

Phương Kiều Kiều đến chết cũng không thừa nhận: “Không phải tôi, cả đêm hôm qua tôi ở trong nhà nghỉ, nếu mấy người không tin có thể đến tìm chủ nhà nghỉ để điều tra, tôi ở trong khách sạn cả buổi không hề đi ra ngoài.”

“Cô nói lời chó má bậy bạ gì đây, chúng tôi đã hỏi chủ nhà nghỉ. Ông ta nói nửa đêm hôm qua cô chạy ra ngoài, thời điểm cô ra ngoài vừa đúng lúc Lục gia xảy ra hỏa hoạn. Đã rõ ràng như thế cô còn dám giảo biện? Hai người các cô chính là đồng phạm gây án, dám đốt nhà phóng hỏa.”

Phương Kiều Kiều không chịu thừa nhận: “Không phải tôi, tôi ở trong nhà nghỉ ngủ cả ngày, mấy người không được đổ oan cho tôi, có hình ảnh chụp tôi đến đó làm bằng chứng không?”

Đúng lúc này, một cảnh sát từ bên ngoài vào nói: “Lục Hoài Ân ở bên kia đã khai ra hết, cô ta nói người phóng hỏa là Phương Kiều Kiều, cô ta chỉ đứng một bên nhìn không làm gì cả.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận