Chương 200

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 200

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Việc này anh không cần phải xen vào.” Trên mặt Jack lộ ra vẻ không thể thương lượng.

Mạc Thiếu Đình cẩn thận nhìn Jack, trong lòng khẳng định Jack không phải đang nói đùa, hắn thực muốn biết Thu Tiểu Quân đang đi đâu, đành phải cắn răng nói: “Được, tôi cam đoan với anh, anh nói cho tôi Thu Tiểu Quân đi đâu, tôi chắc chắn kéo Âu Dương Kiện Vũ cùng đi tìm cô ấy.”

Jack cười, “Tiểu Quân đi đảo Dương quốc.”

“Cô ấy đi đảo Dương quốc?” Mạc Thiếu Đình vẻ mặt kinh ngạc, “Để làm gì?”

“Việc này tôi cũng không biết.” Jack xin lỗi cười nói.

Nói điều kiện xong, Jack cùng Mạc Thiếu Đình hai người lúc này mới rời khỏi sân thượng, lại một lần nữa đi vào văn phòng Âu Dương Kiện Vũ.

“Kiện Vũ, chúng ta có phải hay không là anh em tốt?” Mạc Thiếu Đình đi đến trước bàn làm việc của Âu Dương Kiện Vũ, đôi tay chống mặt bàn, nhìn Âu Dương Kiện Vũ, thần bí cười hỏi.

Âu Dương Kiện Vũ nghe ra được lời nói của Mạc Thiếu Đình là có ẩn ý. Hắn không biểu tình gì: “Có nói cái gì, cậu cứ việc nói thẳng đi.”

“Đảo Dương quốc là cậu quen thuộc nhất, có thể cùng tôi đi một chuyến tới đó được không?” Mạc Thiếu Đình cũng không quanh co lòng vòng.

Âu Dương Kiện Vũ thầm nghĩ, quen thuộc đảo Dương quốc thì có rất nhiều người, tại sao Mạc Thiếu Đình phải cần mình đi theo? Nghi hoặc một chút, Âu Dương Kiện Vũ quyết đoán cự tuyệt: “Trong khoảng thời gian này tôi rất bận, không rảnh, cậu tìm người khác đi chung đi.”

Nói xong giơ tay nhìn đồng hồ, lấy một văn kiện trong bìa màu xanh lập tức đi ra ngoài.

“Uy, cậu đi đâu?” Mạc Thiếu Đình nhìn Jack một cái, vội vàng đuổi theo, “Kiện Vũ, đi cùng tôi đi, tôi nhờ cậu, được không?”

“Tôi phải đi họp, không có thời gian cùng cậu đi bất cứ đâu.” Âu Dương Kiện Vũ quyết liệt.

Mạc Hoa Khôi lái xe, tới rất nhiều nơi tìm kiếm vẫn không thấy thân ảnh Thu Tiểu Quân đâu, tâm thật phiền muộn.

Hắn yêu cô sâu đậm, sau khi bị cô làm thương tâm đã thanh tỉnh được một thời gian, bây giờ lại chui đầu vào tình yêu, lại một lần nữa nhớ nhung cô thật nhiều, vì cô mà không thể nào ngủ được.

Buổi chiều năm sáu giờ, hắn như có một lực lượng thần bí nào đó lôi kéo, chạy xe ra bờ biển, ngồi trong xe một hồi, xuống xe, cởi giày ra, chân trần đi dạo trên bờ biển, tưởng nhớ đến khoảng thời gian hắn đã từng ôm Thu Tiểu Quân đi dạo với nhau.

Hắn nhớ rõ, đó là một đêm thật lạnh, hắn nản lòng thoái chí đi đến đây, sau đó cô đã tìm được hắn ở nơi này, ôm lấy hắn, sau đó dưới trời mưa to, hai người bị ướt sũng, nhưng lại thật cao hứng cười, tay cầm tay chạy vào trong xe, dưới tiếng mưa rơi du dương, hai người ở bên nhau, hôn nhau thắm thiết, yêu nhau thật nồng đậm.

Hồi ức giống như con dao hai lưỡi, vừa ngọt ngào, lại vừa làm người thật đau lòng.

Hắn nhớ cô như vậy, nhưng không có tin tức gì, chỉ có thể ngồi chờ cô xuất hiện, đôi mắt nhìn biển rộng, ẩn ẩn ướt chịu đựng tưởng niệm, thật dày vò.

Trục Nguyệt, em rốt cuộc ở đâu? Em chia tay Mạc Thiếu Đình, chúng ta còn có thể ở lại bên nhau sao?

Trục Nguyệt, anh không quên em được. Em biết không, mỗi ngày anh đều nhắc nhở chính mình muốn hận em, muốn quên em, nhưng mỗi ngày buổi tối đều nằm mơ thấy em, mơ thấy chúng ta triền miên, mơ thấy chúng ta yêu nhau.

“Tí tách tích tích tích tích tích tích tích tích tích tích……”

Ngay khi hắn nhớ nhung đến giai đoạn khó chịu nhất, di động trên người vang lên.

Lúc này, ai sẽ gọi điện thoại cho mình?

Là ông trời nghe được mình tràn ngập thành ý kêu gọi, thấy mình đáng thương, để cho Trục Nguyệt gọi điện thoại đến an ủi mình sao?

Tưởng tượng đến khả năng này, nội tâm hắn thật kích động, vội vàng móc điện thoại ra…

Ách, kết quả chứng minh, là hắn suy nghĩ nhiều, là hắn đem chuyện xưa nghĩ đến quá tốt đẹp.

Điện thoại không phải Thu Tiểu Quân gọi đến, mà là người hắn không muốn thấy nhất, người hắn hận nhất, tức giận nhất, là Mạc Thiếu Đình gọi đến. Mạc Hoa Khôi thật kích động, lại mất mát, lập tức khẽ cắn môi, ngắt điện thoại.

“Tí tách tích tích tích……” Đầu kia điện thoại Mạc Thiếu Đình không từ bỏ ý định, Mạc Hoa Khôi vừa cắt điện thoại, lại tích cực gọi lại.

“Hừ ~” Mạc Hoa Khôi buồn bực hừ lạnh một tiếng, lại lần nữa ngắt điện thoại.

“Tí tách tích tích tích……” Mạc Thiếu Đình lại gọi.

Shit, Mạc Thiếu Đình người này rốt cuộc muốn làm gì?

Hắn tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nghĩ nghĩ, gương mặt đen thui ấn hạ nút nghe, không đợi đối phương mở miệng liền lớn tiếng gào lên, “Mạc Thiếu Đình, cậu cmn lại gọi tới làm phiền tôi, coi chừng tôi giết cậu đó.”

“Ách, Mạc Hoa Khôi, cậu đừng kích động như vậy được không? Tôi gọi tới là muốn nói cho cậu biết, tôi biết Thu Tiểu Quân đi đâu.” Đầu kia Mạc Thiếu Đình vội vàng nói.

“Cái gì? Cậu biết Trục Nguyệt đi đâu?” Nghe được lời này, tâm hắn đang mất mát cực điểm, tức khắc như thấy đường sống, “Cô ấy ở đâu?”

“Cô ấy đi đảo Dương quốc.” Mạc Thiếu Đình thành thật nói.

“Đảo Dương quốc?” Mạc Hoa Khôi có điểm nghi ngờ tính chân thật của tin tức này, “Cậu thế nào biết được cô ấy đi Dương quốc?”

“Là hàng xóm cô ấy Jack nói cho tôi nghe, trước khi Jack nói cho tôi tin tức cô ấy đã cùng tôi làm một ước định, muốn tôi kéo anh cậu Âu Dương Kiện Vũ cùng đi đến Dương quốc tìm cô ấy.”

Không biết vì sao nghe nói vậy, tâm Mạc Thiếu Đình trở nên không chỉ thật khẩn trương, còn trở nên thập phần thấp thỏm bất an, không chút nghĩ ngợi liền gấp giọng nói: “Đừng kéo ca ca của tôi vào, đừng để anh ấy cùng chúng ta đi tìm Trục Nguyệt.”

“Vì sao?” Nghe được ngữ khí khẩn trương sốt ruột, Mạc Thiếu Đình có điểm nghi hoặc khó hiểu.

“Một cái bánh hai người chúng ta tranh đoạt đến muốn nứt đầu, cậu còn muốn kéo thêm một người đến đoạt, là cậu muốn chúng ta tranh đến đầu rơi máu chảy sao?” Hắn nhăn mặt, cắn răng buột miệng so sánh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận